Topless
khong biet
Truyện sex người lớn


Từ bãi biển, đi trở ngược lên đường Broadway tới chỗ nàng đậu xe cũng hơi xa. Con ma cà rồng đi sát bên Mỹ Kim. Một tay vẫn quàng qua vai, và luồn xuống dưới, im lặng, mò mẫm chữ bùa trên ngực nàng. Mỹ Kim cũng heat sức ngạc nhiên. Bao nhiêu Năm nay, nàng đâu còn để ý gì tới cáibùa do thàng Năm ầu xâm trên ngực nữa. Bỗng dưng hôm nay, nhờ nó mà nàng thoát chết.

Đã có nhĩeu lân Mỹ Kim có ý đinh phá cái bùa đó đi. Nhưng lại sợ để lại sẹo trên ngực nên lại thôi. Có ai ngờ đâu, cho tới bây giờ nó còn linh nghiệm như vậy.

Con ma cà rồng vẫn ìâm lỳ đi bên nàng. Con đường Broadway gần về sáng vấng tanh, không một bóng người. Gió San Francisco thực lạnh. Mỹ Kim đi sát vô con ma cà rồng cho bớt gió. Nhưng tránh được gió thì lại gặp hơi lạnh từ thân thể con ma này truỳên qua da thịt nàng tê buốt. Nàng run lên bần bật. Đi tới một góc phố. Mỹ Kim nhìn thấy quán rượu còn mở cửa. Nàng bảo con ma cà rồng:
- Em lạnh quá rồi, chúng mình có thể vào quán rượu kia uống vài ly cho ấm bụng được không?

Con ma cà rồng gật đầu. Chính Mỹ Kim cũng không ngờ con ma này lại dễ đãi với nàng như vậy. Vô tới quán rượu, Mỹ Linh ngạc nhiên vì quang cảnh trong này khác hẳn ngoài phố. Nàng đã qua lại đây hàng đêm mà không hề biết nơi đây náo nhiệt như thế này. Có những bàn cả chục người ngồi uống rượu, cười nóiầm ĩ. Cũng có những bàn rù rì một cặp trai gái bên nhau.

Đứng lớ ngớ một hồi cũng không tìm được bàn nào trống. Một lúc sau, anh bồi mới kiếm cho nàng ngui chung bàn với một cặp trai gái sát trong góc tường. Mỹ Kim hỏi con ma cà rồng:
- Anh uống rượu mạnh nhé?

Không biết con ma cà rồng có hiểu nàng nói gì hay không. Nhưngy gật đầu. Mỹ Kim kêu hai ly Whisky. Nàng để ý thấyy uống rượu thật thành thạo, trông rất điệu nghệ nhưmột dân chơi có bản lãnh. Khi nàng uống hết ly rượu, chất men làm máu trong người chẩymạnh. Nhiệt độ trong phòng lại ấm áp làm Mỹ Kim thoải mái vô cùng. Nàng bắt ốâu để ý chung quanh. Cặp trai gái ngui trước mặt hình như không thèm để ý tới những người ngồi chung bàn. Chàng trai ôm ghì lấy cô gái. Hai bờ môi họ gắn chặt vào nhau như không muốn rời ra một giây phút nào.

Con ma cà rồng hình như hơi bỡ ngớ với sự ân ái của cặp trai gái ngồi chung bàn. Y nhìn họ đăm đăm tới đờ đẫn. Bàn tay của chàng trai mò mẫm vô thân thể cô gái tứ tung. Từ trên xuống dưới. Y lụp chụp lục lạo, nhồi bóp, xoa nắn khắp nơi. Thân thể cô gái vặn vẹo, cong cớn và rên rỉ.....
Bỗng con ma cà rồng hỏi nho nhỏ: ..
- Tụi nó làm gì ?
Kim mỉm cười, nói:
- Chúng nó yêu nhau đó mà. . .
Có lẽ con ma này thích thú với cảnh cặp trai gái hôn
hít nhau trước mặt lắm. Nó mừng rỡ nói nho nhỏ:
- Yêu... yêu hả?

Bây giờ, bàn tay của con ma cà rồng bắt đầu di chuyển. Lúc đầu Mỹ Kim không để ý. Sau thấy tự nhiên bàn tay của y hình nhưrập khuôn với bàn tay của chàng trai trước mặt. Y đã từ từ cúi mặt xuống và cặp môi y đã hôn nhẹ trên môi nàng. Mỹ Kim rùng mình vì cặp môi y lạnh buốt như băng tuyết, nhưng nàng cố chịu đựng. Trong đầu nàng bỗng vụt nảy ra ý nghĩ; nhân cơ hội nơi đây đông người, phải trốn đi ngay mới được. Nàng đẩy nhẹ con ma cà rồng ra, nói:
- Để em vô phòng vệ sinh một chút đã.
- Làm gì?
Không tiện nói ra miệng, Mỹ Kim ra dấu như muốn đi tiểu Y hiểu ý ngay và theo nàng tới tận cổng vệ sinh. Mỹ Kim bảo y:
- Chỗ này của đàn bà, đàn ông không vào được.

Con ma cà rồng có vẻ hiểu, y đứng dựa lưng vào tường chờ Mỹ Kim vô trong, nhìn ngay thấy cửa sồ phòng vệ sinh thông ra ngoài đường. Nàng không chần chờ gì nữa, leo lên mở cửa chui ra ngoài đường ngay.

Thật may mắn cho nàng. Một chiếc xe taxi vừa chạy tới Mỹ Kim vội vã leo lên xe giục anh tài xế rối rít:
- Chạy đi anh, chạy nhanh lên.
Chiếc xe lăn bánh ngay, nhưng anh tàixế taxi cũng quay lại hỏi:
- Cô muốn đi đâu?
- Anh cứ chạy tới trước đi. Càng xa chỗ này càng hay.
Anh chàng tài xế nghe Kim nói, nhìn nàng tò mò hỏi:
- Bộ có chuyện rắc rối hả?
Kim không muốn nhìêu chuyện, nàng nói lướt đi:
- Ôi chuyện đàn bà ấy mà. Anh tên gì? "'
- Tôi tên Tom. Còn cô?
- Em tên Mỹ Kim.
Anh chàng tài xế nhìn Kim đăm đăm. Nàng có thể đọc được ngay trong ánh mắt anh ta đang nghĩ gì. Bỗng anh ta reo lên:
- A, tôi nhớ ra rồi. Bữa hôm trước có coi Mỹ Kim biểu diễn nhẩy thoát y ở rạp hát Con Heo Vàng. Hèn gì từ nãy tới giờ cứ ngờ ngợ không biết gặp em ở đâu.
Kim mỉm cười hỏi:
- Bộ anh hay tới rạp hát Con Heo Vàng lắm hả? Tom cười hì hì:
- Đàn ông mà em. Nhất là anh là dân lái taxi ban đêm ở đây nữa.
- Anh có kết cô nào trong đó không?
- Anh làm gì có cái diễm phúc ấy. Nơi đó toàn là những nàng tiên như em. Họ có bao giờ để mắt tới hạng người nghèo như anh đâu.
- Em xin lỗi anh để hỏi câu này nhé.
- Em cứ nói đi.
- Có phải giới lái taxi về đêm ở đây, nhiều người làm luôn nghề bắt mối cho gái nữa phải không?
Tom cười hề hề:
- Chỉ có một số người ra nghề lâu năm mới làm nổi thôi, chứ không phải ai lái taxi về đêm cũng làm được nghề này đâu.
- Anh ra nghề bao lâu rồi?
Tom hiểu ý Mỹ Kim muốn nói gì. Chàng nhân cơ hội nắm lấy tay nàng, nói:
- Anh lái taxi cũng hơn mười năm rồi.

Bỗng Kim chợt nhớ ra, trước khi vô phòng vệ sinh, muốn để cho con ma cà rồng tin tưởng, nên nàng đã trao cái bóp cho nó giữ. Bây giờ Kim không còn một đồng nào trong túi, lấy gì trả tìên xe đây. Lúc này cũng là lúc anh chàng tài xế xe taxi nắm lấy tay nàng. Kim ngả đầu vào vai anh ta thực dễ dàng. Nàng làm bộ thì thào:
- Vậy chúng mình hợp tác nghe.
Được gãi đúng chỗ ngứa. Tom quay qua hôn nhanh lên môi Mỹ Kim. Nói nho nhỏ, nửa đùa nửa thật:
- Vậy thì hôm nay anh phải khai trương cái công ty này mới được. .
Mỹ Kim cười khúc khích.
- Anh làm ãn mau mắn lắm đó.

Xe đậu thực nhanh vào bên lề đường ởmột khúc quanh ít ánh đèn. Trời tờ mờ sáng, đường xá không một bóng người, làm cả hai thực bạo dạn. Hàng nút áo trước ngực Kim bật tung ra thực vội vàng. Bộ ngực no đầy vươn lên trong bàn tay tham lam và ấm áp của Tom. Có lẽ anh chàng bị khích thích ngay từ lúc nhận ra nàng là vũ nữ thoát y, mà nhìêu rAn đã làm Tom điên lên trong các màn nhẩy múa thoát y thực táo bạo. Cũng vì thế, người chàng nóng lên hừng hực tới độ không còn kềm hãm được nữa. Tom rên rỉ: .
- K.i.m..... ơi.
Mỹ Kim thì thào trả lởi:
Anh nói gì? .
- Em làm anh điên dại mất thôi.
- Tại sao vậy?
- Có phải gái á Đông thường có Bùa Yêu hộ mệnh, làm cho đàn ông tê tái khi gần gủi không?
Câu hỏi của anh chàng tài xế xe taxi này bỗng gợi lại hình ảnh hôm Hai Roi và Năm ảu đưa nàng ra bến xe trốn về mìên trung.

Hôm đó, trời mới tờ mờ tối. Khi phố vừa lên đèn. Hai Roi đã dục Mỹ Kim ra bến xe đò mĩen trung ngay. Nàng còn nhớ thực rõ: Khi chờ xe khởi hành. Ba đứa ngồi trong quán phở tiếu của lão ba tầu cuối bến xe. Nàng đã ăn hết một tô hủ tiếu mì và làm luôn một ly cối sô đa sữa hột gà đầy ắp Khi leo lên xe, Hai Roi còn cười cười nói:
- Trong đời đi chơi của anh tới giờ. Đây là lần đầu tiên có người chơi gác anh thế này, mà anh phải bấm bụng chịu đựng. Thôi thì cứ coi như một lân bị tổ trác đi. Em ra ngoài ấy, khi nào êm xuôi, anh sẽ liên lạc cho em hay. Lúc ấy anh em mình sẽ tính chuyện phải quấy với nhau sau.... hỉ!

Chữ "hỉ" Hai Roi cốtình nhái giọng mìên trung như là một câu khôi hài, nhưng không ai cười được. Mỹ Kim nhìn Năm ẩu, vẻ lưu luyến, tiếc rẻ hiện rõ trên nét mặt tên anh chị ma cô này. Nàng đã nhân lúc Hai Roi nhìn đi chỗ khác, nháy mất với Năm ẩu thực đĩ. Khi xe chuyển bánh, Mỹ Kim còn nhìn thấy cặp mắt ướt nhẹp của y nhìn theo.

Với y, nàng chỉ có một fân vào buổi sáng khi Hai Roi đi dò la tin tức. Sau khi Hai Roi về rồi, cả hai lại phải đóng kịch như chẳng cồ liên hệ gì. Khi Năm ẩu xâm chữ Bùa Yêu trên ngực nàng, chính Hai Roi đã phải ngạc nhiên vì làm như vậy có khác gì truyền nghề lại cho nàng rồi.

Nhưng Hai Roi lại còn không biết; Năm ẩu đã lén truyền Cả khẩu quyết cho Mỹ Kim nữa. Những câu thần chú này chưa bao giờ Năm ẩu mở miệng ra nói với ai. Kể cả Hai Roi.

Khi trao nhau những chiếc hôn đậm đà. Năm ẩu đã tiết lộ cả thân thế mình cho Mỹ Kim biết. Thực ra y là con của một ông thầy bùa nồi tiếng ở mìên tây. Vì ham chơi nên bỏ nhà theo bè bạn lên Sàigòn. Lại cũng vì bạn bè mà chém lộn để phải vô tù mấy tháng. Gặp Hai Roi ở đây. Ngày được thả tự do lại cùng lúc với Hai Roi, thế là Năm Ẩu theo tên anh chi ma cô nàyvề trấn đóng khu chợ Bến Thành cho tới nay.

Sự thực thì Năm ẩu không phục Hai Roi một tí nào. Y chỉ được cái khôn vặt và bắt nạt đám gái làng chơi. Phải nói trước khi vô khám, y chỉ là một tên ma cô hạng bét ở khu này, ăn bám vào đồng tìên của gái điếm bằng cách xin xỏ chứ không như ngày nay. Khi ở tù ra, có Năm ẩu bên cạnh như một hộ pháp. Dân chơi ở khu này nể mặt vì biết tiếng Năm ẩu hay chém sảng. Lại là tay chơi bùa ngãi có hạng nên dạt ra chọ Hai Roi lên ngôi đại ca ở vùng này.

Còn Năm ẩu dù sao cũng là dân "lục tỉnh", dù có yên hùng cách mấy cũng chưa đủ tài "ngoại giao" và khôn lanh như dân Sàigòn được. Do đó, phải chịu lép vế, nằm dưới trướng Hai Roi. Tuy nhiên, Hai Roi cũng đối xửvới Năm ẩu hết sức đẹp. Y coi Năm áu như một thằng bạn vong niên hơn là một tên thuộc hạ. Bởi vậy, hai đứa mới sống chung hòa thuận cho tới ngày hôm nay.

Khi xe chạy được một quãng rồi, Mỹ Kim vẫn thấy hai người đứng nhìn theo cho tới khi xe quẹo sang một khúc đường khác. Bấy giờ Mỹ Kim mới thấy trong lòng xao xuyến. Không biết, nàng nhớ Năm ẩu hay là luyến tiếc Sàigòn. Với Năm ẩu, hình như người con trai này có một cái gì làm cho nàng ngây ngất khi gần gủi. Không như những đàn ông khác, ngay cả tới chồng nàng khi còn yêu nhau. Những cảm giác gần gủi cũng chỉ là những ham muốn xác thịt, bất quá tình yêu bồng bột và háo hức lúc ban đầu. Còn với Năm ẩu, cái ngây ngất của một chất men say đắm làm rung chuyển cả con người.

Mỹ Kim nhìn qua cửa xe đò. Những căn nhà san sát chạy dài theo đường phố. Tựnhiên trong lòng nàng nổi lên một nỗi nhớ nhung Năm ẩu không lường được. Nước mắt trào ra thực dễ dàng. Mỹ Kim bỗng la lên:
- Ngưng lại, bác tài xế xe ơi. Ngưng lại đi.
Mọi người trên xe nháo nhác nhìn về phía nàng. Mỹ Kim chồm dậy. Anh lơ xe lớn tiếng:
- Xe vừa chạy, cô muốn ngưng lại làm cái gì hả?
- Tôi muống xuống xe.
- Làm chi vậy?
Tôi không muốn đi nữa.
- Mua vé xe rồi, không ai trả lại tiền cô đâu.
Tôi không cần.
Anh lơ xe cười hì hì, la lớn:
- Bác Tư ơi. Ngừng xe lại đi, có cô này muốn xuống.

Xe từ từ ngừng lại. Mỹ Kim không để ý tới những lời nói ồn ào sau lưng về nàng. Nhẩy xuống xe mà lòng thấy khoan khoái làm sao. Chiếc xe đò thả nàng xuống rồi lại từ từ chuyển bánh. Anh lơ xe bám bên ngoài thành xe còn đưa tay vẫy vẫy nàng.

Nhìn dọc theo con đường tranh tối tranh sáng. Đèn đường lờ mờ èo ọt. Những vũng nước đọng dưới mặt đường sau cơn mưa chìêu trắng xoá. Tự nhiên Mỹ Kim thấy mình cô đơn quá. Nhưng dù sao bây giờvẫn còn hơn hôm qua, lúc bước xuống ga xe lửa nhìêu. Chỉ có mất ít quần áo, còn giấy tờ Hai Roi đã lấy lại cho nàng rồi. Tìên bạc cũng đủng đỉnh trong túi. Bỗng trời mưa ập xuống thực bất tình lình. Những hạt mưa thật to làm nàng ướt thực nhanh. Mỹ Kim chạy vội vô một hàng hiên gần đó núp mưa.

Mưa mỗi lúc một lớn hơn. Cái khí hậu kỳ cục của mìên nam này không thế nào hiểu nồi. Nàng đứng ép vào phía trong. Nhìn qua đường trắng toát một mầu trắng đục của màn nước mưa dầy đặc, Mỹ Kim không biết tối nay phải đi về đâu Bỗng một chiếc xe xích lô máy chạy qua. Khi tới vũng nước trước mặt nàng thì từ từ dừng lại. Người lái xe loay hoay đạp xe soành soạch nhưng máy vẫn không nổ. Có lẽ máy xe bị vô nước mưa rồi. Ông ta xuông xe, cố kéo qua khỏivũng nước. Mưa cànglớn hơn. Mỹ Kim đứng nép hẳn vào tường nhìn anh chàng lái xe xích lô máy hì hục sửa xe, đạp máy, rồi lại sửa xe. Chiêc xe vẫn lỳ lợm, máy chỉ nồ ành ạch mấy tiếng rồi lại ngưng, không chịu chạy nữa. Cả tiếng đồng hồ sau, có lẽ chiu thua, anh chàng bỏ chiếc xe nầm đó, chạy vô chỗ Mỹ Kim đứng núp mưa, than:
- Sui ơi là sui máy với móc thế này thì còn làm ăn gì được nữa cơ chứ.
Mỹ Kim buột miệng:
- ChắC nước mưa chui vô máy làm ướt hết chơn rồi phải không anh?
- Tôi cũng nghĩ như vậy.
Nói xong, anh chàng mới ngước mặt lên nhìn nàng. Một thoáng ngạc nhiên, hình nhưnhận ra nàng là ai. Anh ta la lên:
- Ủa, là cô à?
Mỹ Kim cũng ngạc nhiên, nhìn sững anh ta mà không biết y là ai. Nàng ngỡ ngàng hỏi:
- Bộ anh biết em hả?
Anh nọ cười hì hì:
- Tôi chở cô và tụi thằng Hai Roi ở chợ Bến Thành về nhà sáng sớm nay. Tới trưa nó còn tìm tôi nói về ba cái vụ của cô. Tại sao giờ này cô còn đứng đây. Kim chợt nhớ ra, người lái xe xích lô máy tên Mười Lôi. Nàng cười khúc khích nói:
- À thì ra anh Mười Lôi.
- Ủa sao cô biết tên tôi nữa?
Mỹ Kim nhớ lại những gì Hai Roi nói về anh chàng chết nhát này. Nàng rỡn:
- Bộ anh quên vụ chúng mình rồi hay sao anh Mười?
Mười Lôi giáo hoảng hỏi thực nhanh:
- Tôi với cô đâu có vụ gì mà quên hả?
- Thì vụ tên Tư Hên đó?
Mười Lôi như người bị điện giật la lên:
- Trời ơi, cô đừng có nói sảng nhé.
Mỹ Kim vẫn không tha, nàng cười hì hì tiếp:
- Chứ không phải anh chờ tụi tôi ở ngoài chợ cả đêm, đặng chở tụi này tẩu thoát hả?
Nghe Mỹ Kim nói, Mười Lôi tái mặt, chân tay run lẩy bẩy. Miệng lắp bắp:
- Tụi thằng Hai Roi nó nói cô khai như vậy hả? Trời đất ơi chúng nó muốn giết tui hay sao đây! án mạng chứ không phải chuyện chơi đâu.

Một cơn gió lùa nước mưa tạt vào hàng hiên. Mỹ Kim biết đứng đây thế nào cũng ướt hết. Nàng chạy ào ra chiếc xexích lô máy của Mười Lôi, chui vô trong. Mười Lôi chạy theo nàng như bóng với hình. Mỹ Kim la lên:
- Anh có cởi chiếc áo mưa ra không. Chui vô đây làm em ướt hết chơn rồi nè.

Mười Lôi cởi áo mưa ra, ném xuống chỗ để chân như một cái máy. Chiếc xe chỉ vừa chỗ cho hai người ngồi khít vô nhau. Mỹ Kim nghe rõ hơi thở của Mười Lôi ồ ồ. Nàng thương hại nói:
- Lúc nãy em nói rớn chơi thôi. Anh nghe được vụ thằng Tư Hên ra sao?
Mười Lôi thở khì một cái, nói:
- Em rỡn cái điệu sanh tử đó có ngày làm người ta đứng tim chết chứ không chơi đâu. Ngoài chợ người ta đồn um lên là tụi ma cô gài thàng Tư Hên chơi gái, rồi
giết y, vì nghe nói đâu thù hằn gì đó.
- Như vậy mắc mớ gì tới em và các anh ấy.
- Em đừng nói chơi nữa nghe. Với ai thì không biết. Còn anh, sáng nay chở tụi em về, lính mà biết vụ này, họ không để cho tụi mình yên đâu. Hơn nữa, mấy tháng
trước tụi Hai Roi binh đàn em; gây gổ với đám gác chợ, đánh nhau thực ồn ào. Ai mà không biết, bây giờ Tư Hên chết, người ta nghi ngờ tụi nó, có chi là lạ đâu.
- Như vậy chỉ có nghĩa là thiên hạ nghi ngờ thôi. Còn đâu có bàng chứng gì tụi em làm. May ra, chỉ có anh chở tụi em về là biết nội vụ. Nếu anh không khai với cảnh sát, làm gì họ biết được.
Mười Lôi nói thực nhanh: .. ~
- Bộ khùng hay sao, dưng không đi khai tầm bậy tầm bạ vậy?
- Anh nghĩ cũng phải. Trường hợp tụi em bi bắt vì anh đi báo thì em cũng khai ra anh là đồng lõa cho chết cả chùm chơi.

Quỉ ma có cậy miệng anh cũng không nhắc vụ chở tụi em về sáng nay với ai. Nói gì khơi khơi ăn cái giải gì mà đi báo cảnh sát chứ. Ân oán giang hồ mấy người, hồn ai nấy giữ, mắc mớ gì tới anh đâu.

Mỹ Kim bất chợt, quay ngang, ôm lấy Mười Lôi, hôn mạnh lên má y một cái thực mạnh. Nàng cười khúc khích nói nho nhỏ:
- Anh nói chuyện dễ thương quá đi.

Bộ ngực đầy ắp của nàng ép mạnh bên hông Mười Lôi làm trốngngực anh ta đập thình thịch. Bỗng Mỹ Kim nhớ lời Năm áu nói về chữ Bùa Yêu xâm trên ngực nàng và câu Chú. Nàng thầm đọc lìên mấy rAn, vít cổ Mười Lôi lại, thổi vô miệng anh ta. Môi nàng kề sát môi Mười Lôi. Mỹ Kim muốn thử xem Bùa Yêu của Năm ắu linh nghiệm tới cỡ nào. Ai ngờ đâu Mười Lôi thấy môi nàng kề sát miệng mình thì nhướn mình tới hôn lên môi Mỹ Kim ngay. Nàng lùa chiếc lưỡi vô miệng anh chàng làm thân thể y run lên bần bật.

Bàn tay vụng về của y từ từ rà trên đùi nàng mò mẫm. Ngoài trời mưa ào ạt. Trong lòng chiếc xe xích lô máy kín mít vì những tấm bạt che trước sau như một cãn phòng nho nhỏ. Dù cho bây giờ cả hai người có thét lên vì khoái lạc, đẫu có ai đi ngang cũng chẳng nghe thấy gì.

Mười Lôi thở hào hển trên vùng da thịt mượt mà đầy ắp của Mỹ Kim. Chàng không hiểu sao cô gái này lại dễ dàng và dâng hiến thân thể cho mình tận tình như vậy. Những ìân Mười Lôi ngủ với những cô gái điếm khác, họ trơ trơ như khúc gỗ, chứ không bao giờ vặn.vẹo, ve vuốt chàng nhưMỹ Kim đang làm bây giờ. Ngay cả tới vợ Mười Lôi, những đêm cô nàng hứng tình nhất, mò mẫm chàng trước, cũng không hừng hực cuồng điên, ân ái như Mỹ Kim bây giờ. Chàng siết chặt vòng tay như muốn nghìên nát tấm thân đẫy đà này. Vậy mà còn không chịu nổi, Mười Lôi phải rên lên cho sự sung sướng thoát ra ngoài.....
- E.m....em ơi. Anh chết mất.....


<< Lùi - Tiếp theo >>