Big
khong biet
Truyện sex người lớn

- Có ai dám chống lại hai vợ chồng Tám Dao Cạo không?
- Dám chống lại thì có, nhưng sống còn thì không.
- Tụi nó giết hết à?
- Dạ, giết sạch. Chỉ trừ có một người.
Đinh ngạc nhiên hỏi:
- Ai mà kiên cường như vậy? .
Ngân mỉm cười nhìn lên sân khấu nói:
- Cô ca sĩ đang hát trên sân khấu đó.
- Có chuyện đó sao em?
- Dạ, con nhỏ này coi vậy mà mưu sĩ không ai bằng.
- Cô ta làm sao mà có thể qua mặt được vợ chồng Tám Dao Cạo?
- Nó là đệ tử của thầy Sô.
- Bộ vợ chồng Tám Dao Cạo sợ thầy Sô à?
- Không, nhưng tụi nó dại gì chọc vô ông ta. Có điều chính sau này thầy Sô cho em biết, ông ta cũng ngán tụi nó lắm, nên mạnh ai nấy sống thôi. Không ai đụng chạm tới ai cả.
- Như vậy thì thầy Sô đâu có phải là chỗ dựa lưng
của cô ca sĩ kia.
- Dạ không, nhưng mà con nhỏ đó đã đưa đại ca Vinh tới nhà thầy Sô, và chính thầy Sô dạy anh Vinh
ném dao. . .
- Cô ta quen Vinh ở đâu?
- Tại chỗ chứa gái mụ Hai Sứt ở bến đò, lúc nãy em chỉ cho anh đó.
- Tại sao cô ca sĩ này lại quen yới mụ Hai Sứt?
- Hồi đó nó là gái của mụ ấy mà.
Còn Vinh là khách làng chơi à? '
- Có lẽ như vậy, nếu anh muốn biết thì tối nay tụi mình rủ con nhỏ này đi chơi đi.
Đinh mỉm cười, hỏi:
- Em lo được vụ đó không?
Ngân cười thực đĩ.
- Nếu anh đừng quên em. Có cái gì anh muốn là em không chiều được.
Đinh không trả lời, chàng cúi xuống hôn lên môi Ngân, nàng le lưỡi nhè nhẹ lùa vô miệng chàng. Đinh ôm ghì lấy nàng trong vòng tay đam mê nóng hổi. Một lúc sau, Ngân thì thầm:
- Tối nay chúng mình rủ con Lyly Lan xuống ghe ngủ nghe anh.
- Cô ca sĩ này tên Lyly Lan à?
- Dạ.
- Rủ cô ta đi được không?
- Với ai thì không biết, nhưng anh chắc chắn được. Tại sao?
- Con nhỏ này có tánh lãng mạn không chịu được. Nó thích tâm sự với bạn bè của anh Vinh, người yêu thần tượng của nó. Hơn nữa, dù đi ca hát ở đây, nó vẫn đi ngủ với người ta như thường. Chỉ có điều, khách của nó bây giờ phải là kẻ chịu chi. Em biết anh không phải là người keo kiệt mà.
Đinh cười hì hì, nói:
- Anh không phải là kẻ ném tiền qua cửa sổ một cách bừa bãi. Nhưng lúc cần chi thì phải chi thôi.
Ngân cũng cười khúc khích.
- Nếu vậy để em ra sau sân khấu nói với nó nhe.
Đinh gật đầu, Ngân đứng dậy đi ngay. Lúc ấy Lyly Lan cũng vừa hát xong. Khán giả vỗ tay ào ào và nàng lại tiếp tục hát một bản khác. Vẫn cái giọng thật thiết tha và trầm buồn ấy, quyện với tiếng kèn đồng như ai oán, rên rỉ làm não lòng người nghe tới tận xương tủy.. Đinh đờ đẫn nghe nàng hát mà không thế nào tưởng tượng được Lyly Lan lại có thể sống trong cảnh bùn nhơ của loại gái giang hồ này.

Chàng đi phòng trà rất thường, và biết nhiều ca sĩ còn kém tài Lyly Lan một trời một vực, kể cả nhan sắc tới tài ba. Vậy mà họ sống rất thanh sạch trong nghề ca hát, chứ có đâu như cô nàng này, vừa đi hát lại vừa đi ngủ với khách bao giờ. Giọng ca Lyly Lan thật mới tình tứ và mơ mộng làm sao:
...Hẹn anh, từ muôn tiếp trước.
Nhớ anh, tới thủa bạc đầu.
Em vẫn âu sầu vì đường tơ vương vấn...
Đinh ngả người ra sau, nâng ly bia lên uống một hơi. Chất nem thấm vô mạch máu từ nãy tới giờ đã bắt đầu làm chàng thấy lâng lâng. Ngay lúc ấy, Ngân cũng đã trở lại nàng ngồi xuống, nói nho nhỏ:
- Em đã nói với ông chủ nhà hàng nhắn với nó; hát xong, xuống bàn mình ngồi rồi.
- Có chắc cô ta chịu xuống ngồi với tụi mình không?
Ngân cười khúc khích.
- Xuống đây ngồi thôi thì có lẽ không. Nhưng xuống thuyền ngủ với tụi mình đêm nay hút thuốc phiện thì chẳng bao giờ cô nàng từ chối đâu. Em tính có cái mục đó nữa hay sao?
- Anh có sợ không?
- Các em muốn hút thì hút, còn anh không hút, không lý em lại cứa cổ anh thả trôi sông hay sao?
Ngân cắn vô cổ Đinh, cười nho nhỏ trên vai chàng.
- Em cứa cổ anh rồi lấy ai trả tiền thuốc đây?
- Như vậy anh đâu có sợ.
Nhưng con nhỏ Lyly Lan nó dâm lắm anh có biết không?
- Bằng em với Huệ tối hôm đó là cùng chứ gì.
Cứ để tới lúc đó mới biết được. Nói bây giờ anh không tin đâu.

Đèn vừa bật lên thực sáng. Tiếng khán giả vỗ tay ào ào, Lyly Lan cúi đầu chào mọi người rồi lui vô sân khấu Đinh nhìn Ngân nói:
- Chúng mình phải kêu thêm cái gì ăn nữa chứ. Đồ ăn dở dang thế này, mời cô Lan ăn kỳ cục chết.
Ngân ngồi dựa vô mình Đinh, nói: .
- Con nhỏ này nó không chịu ăn uống gì đâu, chị khoái hút và làm tình thôi.
- Ai nói mày tao không chịu ăn. Con hà bá, dám nói xấu tao tnlớc mặt người yêu tao đó phải không?
Cả Đinh và Ngân cùng giật mình nhìn lại đã thấy Lyly Lan đứng đằng sau tự hồi nào. Không ai ngờ nàng lại có thể tới nhanh như vậy. Ngân cười hì hì, nói:
- Ai là người yêu của mày, con yêu tinh cái này. Mày đã thấy mặt anh Đinh lần nào chưa hả?
Đinh cũng cười, nói:
- Ngồi xuống đây đi em, ăn gì thì kêu đi. Tụi anh nói chơi thôi mà.
Lyly Lan ngồi xuống bên cạnh Đinh ngay. Nàng chưa kêu gì đã thấy anh bồi bàn bưng thức ăn ra. Ngân ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, ai kêu những thứ này đó anh?
Anh bồi bàn mỉm cười nhìn Lyly Lan.
- Đáng lẽ những thứ này cô Lyly Lan kêu cho một bàn khác. Nhưng cô ấy đổi bàn nên tôi mang theo cô ta thôi.
Đinh mỉm cười hỏi Lyly Lan.
- Em chạy bàn cái kiểu này, lại mang hết đồ ăn của người ta qua đây, liệu có làm cho họ khó chịu không?
Lyly Lan bá lấy cổ Đinh nói nho nhỏ:
- Em vì chàng mà hy sinh tất cầ, có xá gì chuyện nhỏ nhen này đâu.
Ngân cười phá lên:
- Con nhỏ này bây giờ nói láo hơn Cuội nữa. Nhìn các món ăn này, tao còn lạ gì mày đặt sẵn để ngồi bàn nào là bồi mang ra bàn ấy, đặng mày lấy huê hồng mà
còn bầy đặt làm bộ hy sinh với chẳng lại vì chàng vì thiếp.
Lyly Lan chồm qua người Đinh đập mạnh tay vô vai bạn, la lên:
- Con quỉ cái, mày dám bôi lọ cái trong trắng của tao với chàng hay sao?

Hai người con gái dỡn qua đùa lại, Đinh ngồi giữa cũng thấy vui vui. Bỗng Đinh để ý, Lyly Lan chồm qua người chàng hầu như nằm dài trên bắp vế từ nãy tới giờ. Cả bộ ngực đè nặng trên hai bắp đùi Đinh, phập phồng, nung núc một khối thịt khổng lồ. Người chàng nóng lên thực dễ dàng, hơi thở mau hơn. Đinh không ngờ người con gái này có một sức quyến rũ như vậy. Chàng muốn lật ngửa nàng lên mà còn ngài ngại. Hơn thế nữa, đèn cũng vừa bật sáng lên đôi chút và Lyly Lan bắt đầu ngồi dậy. Nàng liếc Đinh thật tình tứ.
- Chắc con Ngân nó nói hết chuyện em cho anh hay rồi. Chúng mình khỏi cần vờ vĩnh nữa. Anh ăn với em một lát rồi xuống thuyền du ngoạn trên sông tối nay nhé.

Đinh gật đầu thực dễ dãi, chàng nhìn lên bàn ăn, bây giờ mới để ý toàn những món ăn bất hủ dành cho đàn ông. Bỗng Ngân lại kêu lên:
- Lan à, mày muốn giết anh Đinh tối nay hay sao mà cho anh ấy ăn toàn đồ cường dương vậy hả?
Lyly Lan cười hì hì, nói với Đinh:
- Anh có sợ không?
Tự nhiên Đinh thấy mình vui vễ.
- Ma còn không sợ, há gì ba cái lẻ tê này.
Lyly Lan cười khúc khích, gắp một miếng thịt dê đút vô miệng Đinh, nói:
- Cái này là thịt dê hầm thuốc bắc. Anh ăn thử xem thế nào?
Đinh nhai nhồm nhoàm, chất thịt ngầy ngậy, thơm phức. Chàng thấy quả thực nhà hàng này nấu ngon và thật vừa miệng. Bây giờ Đinh mới thấy lời quảng cáo của Ngân không ngoa.

Phải nói trung tâm ăn chơi của những kẻ sành điệu phải là chốn này chứ không phải ở trung tâm thành phố. Chàng đã từng đọc nhiều sách báo ngoại quốc về
những chốn ăn chơi quốc tế nổi tiếng. Nhưng nếu đem cái xó sỉnh này mà so sánh với những chỗ đó, người ta cũng khó có thể định được hơn kém.

Ở bên Ý nổi tiếng thế giới với những con thuyền tình ái thì nơi đây, có ai phủ nhận được những chiếc ghe nhỏ bé đang đậu dọc bờ sông kia, với những cô gái
sẵn sàng dâng hiến tất cả thân thể trên sóng nước cho người tình một đêm bên bờ lạch vắng lặng, bao trùm bởi những hàng dừa nước tình tứ và thơ mộng là thua
kém.

Đó là chưa kể tới những mâm bàn đèn, những dọc tẩu thuốc phiện được các nàng hầu hạ tận miệng kẻ mua vui, dù là dân ghiền, hay khách làng chơi muốn thử một vài điếu cho biết mùi đời, cũng được các thần vệ nữ trong đêm săn sóc thật tận tình.

Đinh nhìn lên sân khấu. Một màn vũ dân tộc thật hấp dẫn với những chiếc nón lá và tà áo dài thướt tha. Ở đây hình như người ta luôn luôn cố tình lợi dụng những ngọn gió sông để thổi bật các tà áo dài lên cho khách nhìn rõ những cặp đùi hiện ra lồ lộ, dính sát vô làn vải quần mỏng manh ngược chiều ánh đèn sân khấu. Những đường cong, những vùng thịt nhấp nhô ẩn hiện, chỗ u lên, nơi chũng xuống đen ngòm hay hồng trắng...

Người Đinh nóng hổi, những làn gió đêm từ dưới sông thổi lên cũng không làm chàng thấy thỏa mãn chút nào. Chất men của rượu bia hừng hực trong lòng.

Nhất là thân thể của cả Ngân và Lyly Lan mới làm chàng ngây ngất làm sao. Da thịt hai người con gái này thi nhau cọ sát vào thân thể chàng tới run rẩy cả châu thân. Cho tới một lúc, chính Đinh không chịu nổi sự kích thích cùng tột đó, chàng phải nhướn người lên hỏi nho nhỏ:
- Các em định mướn ghe ở đâu?
Lyly Lan mỉm cười.
- Em có một chiếc thuyền riêng, cột ngay dưới nhà hàng này. Chúng ta chỉ cần đi tới cuối hành lang là có cầu thang xuống thuyền em ngay.
- Bộ em ở luôn trên thuyền à?
Lyly Lan ôm lấy cổ Đinh cắn nhe nhẹ, cười khúc khích, nói:
- Không, ai lại ở trên thuyền bao giờ. Em chỉ mua chiếc thuyền này để đêm đêm lên đó hút thuốc, tránh tai mắt của nhân viên công lực thôi. Bây giờ cũng khuya rồi, chúng mình xuống thuyền đi một vòng nhé.

Đinh chịu liền, chàng gật đầu, cả Lyly Lan và Ngân cùng đỡ chàng đứng dậy. Đi dọc theo hành lang nhà hàng, leo xuống một cái thang phía sau, cả ba người bước xuống một con thuyền cột tại đây. Nước sông đang lên cao nên xuống thuyền thực dễ.

Đinh không ngờ được chính Lyly Lan lại là người tự chèo con thuyền ra giữa giòng sông như vậy. Nàng cho thuyền chui qua cầu, đi quá về phía bên kia bờ sông một khúc rồi đâm vô bờ.

Nơi đây hình như cách biệt với hẳn thế giới bên ngoài. Những khu đất lầy lội kéo dài xa tít chằng chịt dừa nước. Nhất là vào giờ này, không còn gì hơn là hoang vu và bóng tối. Lyly Lan cắm cây sào xuống lòng sông, neo thuyền tại đây, cách bờ cũng mấy chục sải tay. Đinh nhìn qua bên kia sông, dãy nhà hàng ca nhạc chàng vừa ngồi đó, chập chờn ánh đèn như những bóng ma chơi, mịt mù trong đêm tối.

Khi Lyly Lan chui vô khoang trong thì Ngân đã bày bàn đèn ra rồi. Hình như nàng quen thuộc nơi đây như căn phòng của chính mình vậy. Nàng nhìn Lyly Lan cười khúc khích, nói:
- Hôm nay mày nôn nóng cái gì mà chèo thuyền mau quá vậy. Tao chưa kịp làm ngao nào mà mày đã neo thuyền rồi.
Lyly Lan sâ xuống bên cạnh Đinh, nàng đưa cả hai bàn tay bợ lấy má chàng, không trả lời Ngân mà nói với Đinh:
- Tay em. có lạnh không mình?
Đinh mỉm cười, nói:
- Trời nóng nực, bàn tay mát mẻ cúa em làm anh cảm thấy sảng khoái.
Lyly Lan chồm lên, hôn vô miệng chàng.
Quả thực anh là người biết nói chuyện cho đàn bà sung sướng.
Đinh ôm lấy nàng, chàng thì thào, gợi chuyện ngay:
- Anh nghĩ em còn biết nhiều chuyện đàn ông thích thú được nghe hơn.
Lyly Lan ngả ngớn, nói:
- Chuyện gì, anh nói đi.
- Anh nghe nói em có một người tình tuyệt diệu.
Ai đó anh?
- Anh Vinh.
Lyly Lan hơi nhổm dậy, hỏi;
- Ai nói cho anh biết điều đô?
- Anh nghe trong lời ca. Những bài hát vừa rồi trong nhà hàng không phải là em hát cho Vinh đó hay sao? Có ai lại không biết điều này.
Lyly Lan nhìn vô bóng đêm mờ mịt, nàng nói như trong mơ:
- Phải rồi, hồi đó chỉ có mình anh ấy mới làm lòng em mê mẩn được như vậy.
- Còn bây giờ thì sao?
- Chỉ là kỷ niệm thôi.
Nói xong, nàng với chiếc dọc tẩu Ngân vừa trao, hít một hơi thực mạnh.
Đinh nói thực nhỏ:
- Em kể cho anh về những kỷ niệm êm đẹp đó đêm nay được không?
Lyly Lan trả lại dọc tẩu cho Ngân, nói nho nhỏ:
- Được chứ anh, em thích được tâm sự. Anh có thực tình muốn nghe hay không?
- Nói đi em, đó là điều anh hằng mong ước.

Trong ánh sáng lờ mờ của cây đèn dầu lạc. Lyly Lan bắt đầu kể về mối Unh giang hồ của nàng với Vinh. Một câu chuyện có máu và nước mắt chan hoà, rồi kết thúc bằng những chém giết man rợ. Những giành giựt địa vị trong làng chơi cho tới những tội ác không ai ngờ có thể lại xảy ra. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn lại là một kỷ niệm trong ký ức của một cô ca kỷ giang hồ.

*
*   *

Sáng sớm trở về nhà, Đinh được tin Thảo đã về, chàng tới nhà nàng rủ qua nhà thầy San ngay. Thảo vui vẻ tíu tít như một con chim nhỏ bên người tình. Nàng không ngờ Đinh đã tìm ra tất cả những gì cần thiết trong câu chuyện này.
Đinh kể lại hết tình tiết những gì chàng thu lượm được trong mấy hôm nay. Lẽ dĩ nhiên chàng chẳng dại gì thú tội trước mặt Thảo những gần gủi với giới giang hồ như vừa rồi. Nhưng có lẽ Đinh không qua mặt được thầy San, chàng thấy mặt ông rầu rầu và có cái nhìn Đinh hơi khác.

Thảo nghe xong những gì Đinh nói lại, le lưỡi hỏi:
- Sự việc xảy ra có ghê gớm tới độ đó thực không.
Lợi hại tới như vậy hay sao?
Đinh trả lời:
- Sự thật trước mắt, không tin không được.
Thầy San trầm ngâm hồi lâu mới nói:
ChếMạc Triết là tay cao thủ trừma ai cũng biết, y đối phó cũng không xong, phải nói tình thế rất nguy hiểm.
Thảo nói:
- Sư phụ à, chúng mình có nên rút lui không?
Thầy San nhìn Thảo hiền từ hỏi:
- Con mong chúng mình rút lui à
Thảo lắc đầu, cương quyết nói:
- Dạ không, thưa thầy, ma kia đã giết hại biết bao nhiêu người. Con nhất định phải đương đầu với nó.
Thầy San hỏi:
- Con có cách nào?
Thảo mím môi:
- Sự việc như vậy làm sao con có cách gì được chứ. Nhất định là phải nhờ sư phụ rồi.
Thầy San thở dài:
- Sự việc này không đơn giản như con nghĩ đâu.
ChếMạc Triết tài ba không kém gì thầy, trực diện với con ma đó còn bỏ mạng. Bây giờ ta nhất định dùng đường lối cứng rắn đó có hơn gì ông ta đâu.
Thảo nói:
- Như vậy nhất định sư phụ phải có biện pháp. Ác quỉ kia trước sau gì cũng tìm tới đây vì chiếc hộp sắt giam giữ con ma vợ nó còn nằm trong tay ta. Hơn thế nữa, khi còn sống, chính con ma vợ này còn gian ác hơn thằng chồng nó gấp bội. Nếu bây giờ được thằng chồng về giải thoát, chắc chắn nó không để cho chúng ta yên.
Thầy San gật đầu.
- Cũng vì vậy mà mình nhất định phải tìm ra biện pháp trước trời tối, vì hôm nay chính là ngày phải làm cho xong việc này.

Nói xong, người ông sững lại, ngơ ngơ, ngáo ngáo; thậm chí hai mắt cũng lờ đờ. Thảo là học trò cưng của ông từnhiều nămnay cũng khônghiểunổi sưphụ mình.

Có lúc ông đùa dỡn như con nít, có lúc ông nghiêm trang đạo mạo khác thường. Nhưng tình trạng nhưngày hôm nay nàng chưa từng thấy. Thảo hoảng hốt nói:
- Sư phụ, sư phụ bệnh rồi hả. Có cần con đưa đi bác sĩ không?
Thầy San tự nhiên trong trạng thái phờ phạc, giống như một người đang kiệt sức, thều thào nói:
- Không, tôi không có sao đâu.
Thảo vẫn không an lòng hỏi:
Sư phụ không có gì thực không?
Thầy San hơi mỉm cười.
- Nếu có gì xảy ra rồi, tôi đâu có ngồi mà nói chuyện nhưthế này được nữa. Sắc diện tôi vẫn còn tốt lành phải không?
Thảo lắc đầu.
- Sư phụ còn cho là có sắc diện tốt nữa hay sao.
Để con lấy tấm kiếng cho thầy coi nhé.
- Khỏi cần, con tưởng sư phụ bị ma bắt rồi hay sao. Sự thực thì mấy bữa nay ta bảo các con đi truy lùng tung tích của hai vợ chồng con ma này là để được yên tĩnh, rảnh rỗi mà đi tìm con ma kia. Con ma đực nó khôn lanh và quỉ quyệt vô cùng, không bao giờ y chịu trực diện với chúng mình trong những lúc mình đi tìm nó.


<< Lùi - Tiếp theo >>