Hot
khong biet
Truyện sex người lớn


Những điều người ta nói về thầy Sô chỉ như những anh mù sờ voi. Sự thực con người và cuộc sống của ông ta có muôn vẻ muôn dạng. Ông sống âm thầm một mình trong căn nhà ba gian hai trái ngay sát cạnh nghĩa địa lớn nhất ở khu vực Cầu Hàn này. Hình như cả khu đất này là của ông, và ông cũng không cho ai trồng trọt gì. Nhiều người tưởng đó là đất vô chủ nên lén lút đem thân nhân ra chôn cất đại ở đây Trước còn ít, sau cứ ai có thân nhân chết là đem ra đó chôn, vì họ không thấy chủ đất nói gì, cũng như ở đây chẳng có đồn bót gì cả, nó như một khu đất hoang, cây cỏ mọc tứ tung, rậm rạp và hoang vấng.

Luật lệ chôn cấtbây giờ thậtphiền toái; nào là giấy khai tử. Nào là giấy chứng nhận của bác sĩvề căn bệnh gì mà chết. Nào là thủ tục nhà quàng của sở vệ sinh thành phố. Cũng vì vậy, những người dân lao động bần hàn quanh vùng này không thể nào có đủ sức lo chu toàn cho thân nhân khi qua đời. Bởi vậy, khu đất của thầy Sô càng ngày càng nhiều thân chủ. Có người biết ông là chủ đất nên tới nói với ông cho chôn cất, có người chẳng biết ông là ai, thấy người ta chôn được thì mình cũng cứ đem thân nhân ra đó chôn đại.

Thầy Sô chưa hề cấm cản ai, và cũng chưa hề từ chối người nào tới hỏi ông chôn cất thân nhân. Ông sống âm thầm như một bóng ma. Có khi người ta thấy
ông đi đi về về hàng ngày. Cũng có khi hàng tháng không ai thấy ông đâu.

Lắm lúc người ta thấy ông ngồi thả câu cả ngày dưới chân Cầu Hàn hay bờ mương gần đó. Đầu tóc ông hình như không bao giờ cạo. Bộ râu năm chòm lê thê
và bờ tóc ông đen cháy, dài lượt thượt, được búi tó như một củ hành tây to tướng trên đỉnh đầu.

Quần áo rộng lùng thùng, đủ kiểu, đủ thời. Trông rất lam lũ nhưng lại thực sạch sẽ. Tuy nhiên, có một mùi kỳ lạ, khó hiểu. Nếu có người chưa hiểu ông là ai,
chắc chắn không bao giờ dám bắt chuyện hoặc làm quen vì tướng hình kỳ dị của ông. Nhưng khi đã nói chuyện với ông rồi, người ta lại tôn kính ông rất mực.

Ông ăn nói hiền hoà và tỏ ra uyên thâm kinh sử. Không ai biết ông học ở đâu và xuất thân ở chốn nào. Những sách vở ông cầm nơi tay toàn là loại sách chép tay có lẽ từ triều đại các vua chúa ngày xưa, có sơn son thiếp vàng và bằng ngôn ngữ gì không ai hiểu cả.

Những người thân chung quanh ông, có lẽ chỉ có Vinh là người duy nhất coi ông như bực sư phụ. Mọi ngửời đều biết Vinh là em họ ông, nhưng sự thực, mối liên hệ giữa ông và Vinh chẳng có họ hàng gì. Danh xưng em họ chỉ là chính Vinh nói ra cũng như thầy Sô không bao giờ đính chính. Có lẽ cả hai cùng muốn dựa vào nhau để có một cuộc sống an bình trong cái xã hội phiền phức và hỗn tạp này.

Tối hôm đó, Vinh đem Huệ qua nhà thầy Sô. Vừa bước vô sân, nàng đã ngửi thấy mùi trầm hương thơm ngát. Con chó mực chạy ra vẫy đuôi mừng Vinh như một người quen thân của nó. Vinh vỗ đầu con vật, hỏi:
- Thầy Sô có nhà không hả mày?
Con vật kêu ư ử dụi đầu vô chân chàng, Vinh ngồi xuống ôm lấy, cười hì hì bảo Huệ:
- Con chó này khoái anh khinh khủng, hễ lúc nào tới là nó cũng quấn quýt bên chân anh mừng rỡ như vậy đó.
- Anh có qua đây thường không?
- Mấy tháng nay, hầu như ngày nào anh cũng qua đây vì cái vụ phiền phức của anh vừa nói với em sáng nay đó.
- Hèn gì con chó này không khoái anh là phải rồi. Không phải đâu, tùy từng người đó em. Chính thầy Sô cũng phải ngạc nhiên vì không hiểu tại sao con Mực nó khoái anh như vậy.

Huệ vừa định nói đã nghe có tiếng thầy Sô trầm ấm, không hiểu ông tới trước mặt hai người từ hồi nào.
- Đúng rồi, con chó Mực của tôi mà nó khoái chú em này hơn thằng chủ nó mới lạ lùng chứ.
Vinh ngước mắt lên cười hì hì.
- Nếu vậy thì cũng có ngày em bắt cóc con chó này cho thầy coi.
Không trả lời Vinh, thầy Sô lại quay qua Huệ, hỏi:
- Còn cô nào đây?
Vinh đứng dậy, nắm tay Huệ nói:
- Thưa thầy, đây là em Huệ. Để vô nhà em nói với thầy chuyện của nàng.

Thầy Sô gật đầu nhìn Huệ thực nhanh từ đầu tới chân, rồi quay trở lại, thủng thẳng đi vô nhà. Huệ và Vinh lẽo đẽo theo sau, con chó Mực cuốn quít bên chân Vinh. Huệ đưa tay vỗ nhe nhẹ vô đầunó, con chó ngước mặt, liếm vô tay nàng làm Huệ hoảng hồn, rụt tay lại, cười khúc khích.

Vô tới trong, Huệ bàng hoàng vì có cảm tưởng như bước vào chính điện của một ngôi chùa lớn, chứ không phải là phòng khách của một căn nhà hẻo lánh ở giữa chốn tha ma nghĩa địa này. Điểm đặc biệt là các tượng tại đây hình nhưkhông giống với các tượng ở các chùa chiền khác. Bỗng Huệ nhận ra một điều, nàng thích thú hỏi nhỏ Vinh:
- Có phải thầy Sô người Chàm không anh?
Vinh ngạc nhiên, không hiểu tại sao Huệ hỏi như vậy. Trong khi đó, thầy Sô quay lại, mở to mắt nhìn nàng, hỏi:
- Cô em này người ở đâu?
Huệ rụt rè trả lời:
- Dạ, thưa con sanh tại Nha Trang.
Thầy Sô mỉm cười, gật gù:
- À, thì ra thế. Cô cũng tinh mắt lắm.
Vinh không hiểu gì, hỏi:
- Bộ thầy người Chàm thực hả?
Thầy Sô lại gật gù, nói:
- Không, ta không phải là người Chàm, nhưng cô em này là dân Nha Trang nên cũng có chút hiểu biết.
- Có lẽ cô ấy nhìn thấy bàn thờ Tổ của tôi nên đoán gần ra gốc gác của tôi thôi.
Huệ hơi đỏ mặt, ấp úng:
- Dạ, thưa thầy con nói đại thôi. Bị từ hồi nhỏ con hay lên những ngọn tháp Chàm chơi, và có tới Viện Bảo Tàng người Chàm thường nên thấy những bức tượng ở đó giống như trên bàn thờ này. Bởi vậy con mới nói đại, chứ có biết gì đâu.

Khuôn mặt nhăn nheo đen đúa của thầy Sô lộ vẻ vui mừng. Ông nhìn Vinh hỏi:
-Tối nay ta phải tụng kinh sớm, vậy em có chuyện gì cần không?

Vinh kéo Huệ ngồi sát vô mình dưới chiếc chiếu trải bên bàn thờ, chàng từ từ nói:
- Thưa thầy, chuyện con Thiên Linh Cái.
Thầy Sô nhìn Huệ thực nhanh, đưa tay nhưcó ý cản Vinh.
- Chuyện ấy để lúc khác nói được không?
Vinh biết thầy Sô định nói gì, chàng nhìn Huệ mỉm cười:
- Thưa thầy, em đem Huệ tới đây là để bàn với thầy về chuyện đó. Nàng có đầy đủ tất cả những điều kiện mà chúng mình đang tìm kiếm.
Thầy Sô nhìnVinhchâmbẩm, vừacó vẻ ngạcnhiên, vừa có vẻ thích thú. Ông nắm lấy tay chàng, nói thực nhanh:
- Em hãy nói cho ta nghe xem nào. Nếu quả như vậy thì thời kinh tối nay cũng không cần thiết nữa, ta đang cầu xin cho chúng mình may mắn về chuyện này
thôi.

Vinh từ từ kể lại hết đầu đuôi câu chuyện tối qua và những gì Huệ và chàng bàn tính với nhau ngày hôm nay trước khi đưa nàng qua đây. Nghe xong, thầy Sô
hớn hở nói:
- Như vậy thì trời giúp ta rồi. Xin cảm tạ liệt tổ liệt tông đã không phụ lòng kẻ hèn mọn này cầu xin mấy bữa nay.

Thầy Sô vừa nói xong, bỗng có tiếng quạ rít lên nghe thực chói tai. Mọi người bàng hoàng nhìn ra sân. Con chó Mực sù lông lao ra phía ngoài sủa dữ dội.

Chỉ một lúc sau, một đám người ào vô nhà. Họ toàn là những cô gái giang hồ, em út của Tý. Thầy Sô nhíu mày im lặng chờ đợi. Mặt Vinh chai lại, hai lưỡi dao bay không biết từ đâu tuột vô tay chàng sáng lấp lánh. Huệ sợ hãi lui ra sau lưng Vinh.

Một cô gái nhìn thấy Vinh tỏ ra mừng rỡ, quay ra ngoài gọi lớn:
- Chị Tý ơi, lại có cả anh Vinh ở đây nữa nè.

Tý từ ngoài chạy ào vô như một cơn lốc. Tay nàng còn băng trắng toát, một sợi dây cột lên cổ như để giữ cho cánh tay khỏi đau nhức. Đầu tớc Tý bù sù như vừa
đi đánh ghen ở đâu về. Hai mắt mới đây mà đã hõm sâu như mất ngủ nhiều đêm, mặt mày hốc hác.

Vô tới giữa nhà, Tý lật đật quì xuống lạy nhưtế sao và tự nhiên khóc rống lên như nhà có người chết. Vinh sững sờ, không biết chuyện gì đã xảy ra và những người
này muốn gì. Chàng nhíu mày hỏi:
- Mày làm cái trò gì đó hả Tý. Thằng Phu đâu rồi? Tý không trả lời câu hỏi của Vinh, càng khóc lớn hơn. Chàng bực mình thét lên:
- Tụi mày diễn cái tuồng gì đây hả?
Thấy Tý vẫn lạy như tế sao dưới đất và khóc lóc thảm thiết, biết nàng không thể nào trả lời ngay câu hỏi của m~nh được, Vinh cầm dao trỏ vô mặt một cô
gái đứng gần đó quát:
- Chuyện gì? Nói!
Cô gái run lẩy bẩy, mặtmày xanh xám, nói như một cái máy:
- Anh Phu và cả anh Cư nữa... chết rồi!

Vinh chưng hửng, chàng như người chết đứng. Đầu óc choáng váng, chàng nghĩ ngay tới ~ghiếc hộp sắt. Đưa mắt nhìn thầy Sô. Thấy vậy, ông hỏi ngay:
- Có chuyện gì, người chết tên Phu và Cư là ai vậy?
- Phu là người em nhờ trao chiếc hộp sắt của thầy cho người thằng Cư bắt mối.
Người thầy Sô cũngrun lên thấyrõ, ông trầm giọng, trỏ Tý hỏi:
- Còn cô này là ai?
- Dạ thưa thầy, nó là bạn gái của thằng Phu. Người mà lúc nãy em nói chuyện với thầy tới nhà con Huệ bắt ghen đó.

Thầy Sô từ từ ngồi xuống bên cạnh Tý. Mọi người cũng lục đục ngồi chung quanh ông; Mấy đứa em út Tý ngồi sau lưng nàng, còn Vinh và Huệ ngồi cạnh thầy Sô. Đặt một tay lên vai Tý, ông từ tốn hỏi:
- Cô tới đây để làm gì. Cứ bình tĩnh nói cho ta nghe, nếu có thể làm được gì cho cô, ta không từ chối đâu.

Tý lấy tay quẹt nước mắt, nàng vừa khóc lóc thảm thiết đó đã lấy lại bình tĩnh thực mau. Nét mặt nàng bây giờ không phải là của người đau khổ có thân nhân vừa chết, nhưng có vẻ là một nạn nhân đang trong cơn khủng khoảng tinh thần. Nàng nắm lấy tay thầy Sô khẩn khoảng nói một hơi.
- Thưa thầy giúp con, không hiểu tại sao, tự nhiên anh Phu lăn đùng ra chết ở nhà trong, rồi tụi con chưa hết cơn hoảng hốt thì anh Cư ở đâu vô nhà nhảy lên mấy cái chết luôn tại nhà ngoài. Nhà con là chỗ làm ăn, bây giờ chuyện này mà lộ ra ngoài thì hết đường sống. Bởi vậy, chúng con đem hai cái thây ma qua đây xin thầy cho chôn lén chỗ nào cũng được. Thầy muốn bao nhiêu chúng con cũng xin chung đủ cho thầy. Nếu chuyện này tới tai nhà chức trách thì phiền phức lắm. Họ sẽ kêu lên kêu xuống, điều tra này nọ, làm sao chúng con còn có thể làm ăn ở xóm này được nữa chứ.

Hơn ai hết, thầy Sô đã linh cảm được chuyện gì xảy ra cho hai kẻ bất hạnh vừa qua đời. Nhưng ông không nói gì, chỉ nhìn Vinh như hiểu biết. Còn Huệ ngồi sau lưng ông lại nghĩ khác, nàng thấy cái chết của Phu và Cư có nhiều nghi vấn nên hỏi:
- Nếu trong trường hợp em là chị, và chị là mọi người ngồi chung quanh đây thì chị có nghĩ em là thủ phạm giết người và đang nm cách phi tang hay không?
Nghe Huệ hỏi, Tý nhảy lên như đỉa phải vôi. Nàng rên rỉ:
- Em lạy chị Huệ, nếu tối qua em có lỗi với chị, xin chị tha thứ cho em nhờ, thực tình em làm sao dám đụng tới một sợi lông của anh Phu và anh Cư, chứ nói gì dám giết các anh đó. Xin chị nghĩ lại tội nghiệp cho em.
Thầy Sô thấy vậy hỏi:
- Vậy cô phải nói rõ cho ta biết sự việc xảy ra như thế nào?
Tý lật đật nói:
- Dạ thưa thầy. Tối qua, khi mấy đứa em khiêng con từnhà chị Huệ về, con không biết gì. Tới khi chúng bắt gió cho con tỉnh ỉại độ vài phút thì anh Phu về. Anh ấy lôi con vô phòng đánh con mấy cái bạt tai. Thú thực, con cũng có nắm áo anh ấy đôi co, cãi cọ một chút rồi... Rồi không hiểu sao, anh ấy tự nhiên đưa tay lên cổ ảnh, bóp tới le lưỡi chết tại trận.
Huệ cười hì hì:
- Có tin được không? Sao tự nhiên lại tự bóp cổ tới chết một cách dễ dàng quá vậy?
Tý quay qua Huệ, miệng buồn méo xẹo, không nói được lời nào. Thầy Sô lại hỏi:
- Rồi sao nữa?
Tý lật đật nói:
- Dạ... dạ, quả thực con không dán nói dối thầy một câu nào. Nếu có gì gian dối, xin cho trời tru đất diệt con cũng mát lòng nữa.
Thầy Sô gật đầu, nói:
- Được rồi, chuyện đâu còn đó. Khi thằng Phu chết rồi ra sao nữa?
- Dạ, lúc đầu con tưởng anh ấy d()n chơi, nên chỉ đứng nhìn. Đến khi anh ấy té xuống cái đụi, con mới hoảng hồn la lên cho mấy đứa em vô coi thì anh ấy đã
chết rồi.
- Thế còn cái chết của thằng Cư nào đó nữa xảy ra như thế nào?
Tý lại sụt sịt nói:
- Dạ... dạ, thưa thầy. Lúc ấy con sợ quá. Con Lan nó lại hốt hoảng vì thấy anh Phu chết kỳ cục quá nên la lên và chạy ra nhà ngoài tính gọi xe cứu thương. Con chạy theo níu nó lại thì anh Cưở ngoài hốt hoảng chạy vô Tự nhiên vừa gặp mặt con là nhảy lên mấy cái như có ai nắm tóc gặt lại phía sau rồi sùi bọt mép chết liền. Huệ kêu "á" lên mộttiếng làm tất cả quay lại nhìn nàng. Lúc ấy tựnhiên gió ở đâu thổi lên lồng lộng, đèn nến trên bàn thờ chớp tắt liên hồi tới rợn người. Con chó Mực ngoài sân bỗng tru lên nhưchó rừng. Một con quạ đen thực lớn từ ngoài bay vào nhà đậu trên vai thầy Sô nó rít lên những tiếng nghe chát tai.


<< Lùi - Tiếp theo >>