Hot
khong biet
Truyện sex người lớn


... Thằng Út vẫn bình tỉnh từ từ thọt ngóng tay vào trong lồn con Chín làm nó tê tái cả người, đít nó nhỏng lên, mấy ngón chân quíu lại trong khi hai tay con Chín thì rịt chặt lấy đầu thằng Út làm nó đau điếng. Con Chín vừa thở hổn hển vừa dang rộng hai chân ra như chờ đợi. Thằng Út run run cầm con cu của nó ấn vô lồn con Chín, nhưng lồn con nhỏ chặt cứng nên cu nó không vô trong được, thằng Út cứ ấn vô lại bị tuột ra mấy lần như vậy, nó biết là con Chín còn trinh nên mới khó khăn như vậy, nó làm bộ ra giọng ngây thơ: - Em Chín ơi, sao khó quá vậy em? Con Chín mắc cở đỏ cả mặt, nó cũng không biết trả lời sao nên nói đại. -Chắc tại cu của Út to quá nên không vừa, em còn là con gái nên lần đầu tiên chắc cũng khó khăn lắm. - Nảy giờ Út làm em Chín có đau không? - Dạ có... em rát lắm... nhưng Chín sợ anh buồn nên không dám... Thằng Út nghe con Chín nói vậy trong lòng nó cũng cảm động lắm, nó trấn an con Chín ngay. - Hổng có sao đâu em Chín, em đừng có sợ, mình rán chút nữa chắc được mà. Nói xong nó tiếp tục cầm con cu đút vào lồn con Chín, nó cố gắng lắm rồi mà chỉ mới lọt vào trong một nửa, con Chín thì cứ bậm môi, nhăn mặt, hai tay ôm cào lên trên lưng thằng Út, hình như nó đang đau đớn lắm, thằng Út cảm thấy càng ngày càng dễ hơn nhờ khí từ trong lồn con Chín tuông ra làm cu nó trơn ướt. Thừa thắng xông lên, thằng Út đánh bạo chỏng cu đẩy mạnh một cái lút cán làm con Chín hét lên một tiếng đau đớn. - Ui da!... trời ơi! chết em rồi anh Út ơi, anh làm cái gì kỳ vậy! em thốn quá... chết em rồi! ui da! Nó xô bật thằng Út ra, cũng vừa lúc đó những giọt khí ấm từ con cu thằng Út bắn ra từng giọt, từng đợt làm ướt hết cả mu lồn con Chín. Con Chín vừa khóc ấm ức vừa đưa tay bụm lồn làm thằng Út sợ hải, lẵng lặng mặc lại quần áo rồi bỏ đi một nước không kịp ngó đầu lại. Con Sống đã thật sự bước chân vào chốn lầu xanh, ban đầu nó chỉ đi ngựa, kiếm trai để thỏa mãn cái máu dâm đãng của nó mà thôi, nhưng sau cùng nó nghe lời mấy đứa bạn xúi giục, "thà là vô động làm gái còn có tiền xài, chớ bộ lồn chùa hay sao mà để tụi nó chơi không". Con Sống thấy có lý nên đi theo bọn nó vô động xin việc. Thấy tướng tá con Sống có vẻ ngon cơm, Tú bà đồng ý và còn có phần ưu đãi nó. Bà ta thường hay giới thiệu với khách, con Sống là... em mới. Con Sống kiếm khá bộn tiền, nó bắt đầu lên quần, lên áo trông sang như... đĩ. Rồi nó cũng không nghĩ tới việc trở về thăm hỏi con Chín em nó nữa, nó ăn ở tại động luôn cho tiện việc đụ đéo. Việc con Sống bỏ nhà đi chẳng những không làm cho con Chín buồn, mà trái lại nó còn mừng thầm trong bụng. Con Chín chẳng sợ gì chị nó, nhưng có con Sống ở nhà nó cũng hơi lo ngại. Chính mắt nó đã từng thấy con Sống dẫn bồ về nhà bao nhiêu lần, nhưng nó là em, nó không có quyền ngang nhiên như vậy. Sau cái đêm bị thằng Út phá trinh ngoài bờ sông, người con Chín đau rát vài hôm rồi bổng nhớ thằng Út đến nẫu người, nó thèm cái bàn tay xoa nắn đầu vú nó, thèm cái hơi con trai và thèm cái cảm giác lúc nằm banh háng cho thằng Út đút con cu vô mà nghe tê điếng cái cảm giác vừa đau đớn, vừa sung sướng rần rần trong cơ thể. Con Chín càng nhớ đến thằng Út, người nó càng rờn rợn cái cảm giác nôn nao khó tả. Nó phân vân không hiểu tại sao thằng Út cứ lánh né như là sợ phải đối diện với nó. Con Chín quyết định phải đi gặp thằng Út ngay, nó không tha thiết đến thúng mía ghim nữa. Thằng Út từ nhà con Chín chạy thẳng về nhà nó, nó cảm thấy hảnh diện với sự khám phá lần đầu tiên của cuộc đời nó và con Chín. Thằng Út cảm thấy đầu cu nó bị đau thốn. Nó đi mau về đến nhà. Má nó lại đi đánh bài như mọi hôm, thằng Út mừng rở ra sau bếp lấy ngọn đèn thắp thật sáng rồi tuột quần ra coi, nó hoảng hốt thấy con cu nó lợn cợn máu, thấm đỏ chiếc quần xà lỏn trong người. Thằng Út bủn rủn tay chân lo sợ, nó chạy thẳng ra sông tắm rửa kỳ cọ và giặt cái quần xà lỏn. Từ trong thâm tâm thằng Út, nó thấy cái cảm giác lần đầu tiên được đút cặc vào lồn một người con gái, mà lại là gái còn trinh, dù làm nó đau thốn nhưng thật là tuyệt diệu, cái cảm giác không thể nào đem so sánh với cái gì khác được. Nhưng rồi nó lại lo sợ, nó hiểu một cách mù mờ là nó đã phá trinh con Chín, đã làm người nó yêu thương đau đớn đến 'tét lồn chảy máu". Thằng Út càng nghĩ càng thấy lo sợ, nó nghĩ là con Chín ghê tởm, khinh khi, oán hận nó nên cứ lấm lét, thấy con Chín ở đâu là nó lãng đi nơi khác... Thằng Út vừa ngồi xuống kêu ly trà đá thì con Chín cũng vừa bước vô. Thằng Út ngượng ngùng cười với nó mà mắt không dám nhìn thẳng vào mặt con Chín, nó nói trống không. - Uống trà đi. Con Chín nhoẻn miệng cười làm thằng Út an tâm, nó tự động kéo chiếc ghế đẩu ra ngồi bên cạnh thằng Út rồi nói luôn. - Sao thấy Út lạ lạ, bộ... có mèo rồi hả? Thằng Út ngạc nhiên, trợn mắt nhìn lại con Chín trả lời. - Đâu có, mèo chuột gì đâu. - Sao Út gặp Chín là tránh xa vậy, bộ chán chê rồi hả? Thằng Út thật tình trả lời. - Tại Út... sợ Chín giận nên không dám gặp. Con Chín mở lời dùm nó. - Chín đâu có giận hờn gì đâu, Chín vẫn... thương Út mà. Thằng Út mừng run trong bụng làm ly nước trà trên tay sóng sánh. - Thiệt hả, Út cũng nhớ Chín muốn chết mà không dám tới. Con Chín biết thằng Út còn khờ hơn nó nên khuyến khích. - Vậy thì bây giờ Út lại nhà Chín chơi đi, nhà hỏng có ai đâu, bà Sống đi bụi đời luôn rồi. Thằng Út mừng rở lật đật cầm ly trà uống một hớp thật lớn, nó đứng lên đi thẳng lại quầy trả tiền, xong lót tót đi theo con Chín thẳng về hướng dẫy nhà cặp bờ sông. Cánh cửa vừa khép lại là bao nhiêu thương nhớ, háo hức trong lòng hai đứa tuôn trào. Chúng ôm nhau ngã vật trên chiếc giường cây củ kỷ, tay chân sờ soạng tứ tung. Thằng Út hôn liên tục vào mặt vào mũi làm con Chín vừa ngộp vừa khoái, nó cười rúc rích như chuột trong vòng tay thằng Út. Con Chín tự động đưa tay lên giật hàng nút bóp trên áo nghe lách cách rồi vén cao áo lên tới cổ, phơi bày cặp vú trắng ngần, giống y như hai cái bánh bao trong lồng kiếng mà mấy chú ba tàu hay đẩy xe đi bán ngoài bến bắc. Thằng Út cúi đầu xuống mà hôn lên cặp bánh bao đáng yêu đó. Con Chín trân người khi bờ môi thằng Út đụng đến cái núm, thà là nó chưa biết mùi thì thôi, đằng này nó chỉ mới vừa thử qua một lần ngoài bờ sông, bắt đầu biết thèm biết nhớ thì thằng Út trốn biệt, mãi đến hôm nay mới tái ngộ, thì thử hỏi làm sao con Chín không nôn nao sao được. Đôi tay thằng Út giống như những cái chân nhền nhện bò trên người nó, và khi vừa bò xuống quá lổ rún thì con Chín cảm thấy dâm thủy nó bắt đầu chảy ứa ra. Gái mười bảy có khác, chỉ cần có hơi đàn ông là con Chín đã bủn rủn tay chân, sải người nằm buông xuôi chờ đợi. Thằng Út lần này không vội vả, không run sợ như trước nữa, nó đã được mấy đàn anh ngoài bến xe giáo dục, cứ chầm chậm từng bước đưa con Chín đi tìm những khoái cảm thần tiên. Thằng Út cứ vờn con Chín như mèo vờn chuột, mãi cho đến khi hai mép lồn con nhỏ đã ướt đẫm dục tình nó mới đưa đầu con cu đang cương cứng mà kéo rà từ dưới đít con Chín lên tới mòng đốc rồi lại kéo trở xuống, khiến người con Chín cứ dợn lên như sóng biển. Nó chờ tới lúc con Chín chịu hết nổi phải vừa rên vừa năn nỉ nó mới chịu cho "tốt đầu dí vô cung". Con cu thằng Út đâm sâu vô lồn con Chín ngọt sớt, con Chín thét lên một tiếng sung sướng tột độ, người nó giật như bị kinh phong... - Sướng quá Út ơi! Thằng Út cho đầu cu ra khỏi miệng hang rồi lại từ từ đút vào, nó không cho cu nó vào sâu trong lồn con Chín mà cứ thong thả cho vào trong được phân nửa thì lại kéo đầu cu ra, làm con Chín ấm ức muốn điên, con Chín đưa hai tay ôm choàng ra sau lưng thằng Út kéo sát vào người nó và nói: - Nắc mạnh lên đi Út... Thằng Út nghe con Chín nói ra vẻ thảm thương thấy cũng tội nghiệp nó vừa nắc vừa nói: - Út nắc mạnh đây, Chín dễ thương quá... đẹp quá, Chín có sướng không? - Chín sướng lắm... đã lắm, đừng ngừng nghe Út. Thằng Út nắc con Chín túi bụi hình như không biết ngừng là gì, tiếng va chạm ra vào của hai dương vật kêu nghe ành ạch, làm thằng Út càng hứng tình hơn, nó nắc con Chín hết kiểu này rồi tới kiểu khác, hai đứa nó vừa trải qua một cơn khoái lạc tột đỉnh, mà chắc chắn trong đời hai đứa chưa bao giờ có. Con Sống làm trong động đâu được chừng ba tháng thì phải lòng thằng Tí ma cô, cái nghề làm đỉ luôn luôn phải tiếp xúc với đủ mọi hạng người, học sinh có, con nhà giàu cũng có, cho nên đám bạn đồng nghiệp của nó đứa nào cũng cặp bồ với một thằng ma cô để nương tựa. Ngoài những giờ phải tiếp khách, con Sống về ở với thằng Tí như kiểu vợ chồng hờ. Thằng Tí xuất thân từ một gia đình thợ thuyền, ba nó làm nghề đóng ghe ở bến bắc, suốt đời ông lam lủ để lo cho thằng con trai duy nhất của ông ăn học nên người. Nhưng thằng Tí không thích học bằng đi theo mấy thằng du đảng giực dọc ngoài bến xe. Nó cảm thấy nó có uy với cái đám lu bu ngoài bến bắc khi nó đi cặp kè với bọn anh chị. Hình ảnh mà nó mơ mộng là sẽ trở thành một đàn anh khét tiếng, dưới tay có cả đám đàn em hô đâm là đâm, hô chém là chém. Thằng Tí đêm ngày mơ tưởng là trước sau gì nó cũng sẽ trở thành một đàn anh cao cả, nó về nhà gom góp hết mấy lượng vàng mà ba nó dấu trên mái lá rồi đi bụi đời luôn, khi mấy lượng vàng đã tiêu tan thì thằng Tí cũng vừa bị ghiền xì ke. "Bần cùng sanh đạo tặc, không ăn cắp vặt lấy cặc gì ăn" Thằng Tí bắt đầu đi chôm chỉa, uy hiếp mấy bạn hàng đi sớm về khuya một mình rồi từ từ leo lên tới cái chức... ma cô. Đêm ngày nó trực ở động đĩ, chờ thằng nào không tiền mà đi chơi sảng là nó ra tay, khi gặp những ông khách dữ dằn, đánh đập chị em ta là thằng Tí không ngần ngại cầm dao bay tới can thiệp. Hai đứa sống chung mới ba tháng thì con Sống cảm thấy cơ thể nó bất bình thường, người rả rượi, tay chân chậm chạp, hay ụa mửa khơi khơi và bắt đầu thèm chua. Chuyện có bầu đối với chị em ta là một tai nạn nghề nghiệp mà khó tránh khỏi. Thằng Tí đưa con Sống đến nhà thương thí khám, sau khi thử thỏ, bác sĩ xác nhận là con Sống đã có thai được ba tháng, nhưng cái thai rất yếu, có lẽ vì thằng Tí chích xì ke nhiều quá nên bị ảnh hưởng. Hai đứa nó bàn nhau đi phá, mà không phá cũng không được. Cái nghề làm đĩ mà mang cái bụng thè lè thì làm sao có khách, rồi đẻ ra thì ai nuôi, lấy cái gì sống trong thời gian này, hai đứa nó bàn tới bàn lui mất hết gần mười phút rồi đi đến quyết định phá thai. Mới sáng sớm, phòng mạch bác sĩ Rô đã nườm nượp khách đến viếng, đa số là các bà các cô thuộc vào loại trốn chúa lộn chồng, xen lẫn vào đó còn có một số chị em ta đến chích Penicilline trị bịnh lậu. Thật ra ông Rô không phải là bác sĩ, cái ngày còn trẻ, bị động viên vào lính, ông Rô lo sợ phải cầm súng ra tác chiến nên lo tiền, chạy chọt để được vào làm "tà lọt" một thứ sai vặt trong ban quân y của đơn vị, sống lâu lên lảo làng, ngày mãn lính trở về ông cũng biết lem nhem một số tên thuốc thông dụng như Chloroquine trị sốt rét, Optalidon trị cảm cúm, nhưng rành nhất có lẽ là mấy cái loại trụ sinh mà ngày trước ông hay chôm chỉa để bán ra ngoài. Rồi thời thế tạo anh hùng, ông Rô cho vẽ đại một chữ thập đỏ treo trước cửa nhà rồi đề thêm mấy chữ. "Y tá, chích thuốc theo toa bác sĩ". Không ngờ dân chúng ở cái xóm nghèo dọc bờ sông Mỹ Thuận sùng bái; coi ông như một đấng cứu nhân độ thế được trời biệt phái xuống để giúp đỡ dân lành lỡ mang bệnh lậu. Được một điều là ông Rô chữa bệnh rất mát tay, lậu mũ, lậu ké, mồng gà hoa khế, cù đinh thiên pháo gì ông cũng chích cho một mũi Lyncosin là dứt nọc. "Hữu xạ tự nhiên hương". Dân chúng quanh vùng chiếu cố đến ông ngày một đông, hạ sỉ Rô ngày nay tự nhiên được mọi người gọi là bác sĩ Rô một cách kính cẩn. Đôi khi ngồi một mình bên chai rượu tây loại đắt tiền ông Rô nghiền ngẫm lại cuộc đời mình, ông nghĩ có lẽ ngày xưa ba ông qua đời, tình cờ được chôn trúng mạch rồng hay mạch lươn gì đó mà ngày nay ông phát hoạch tài khơi khơi.

Thừa thắng xông lên, ông Rô cho cất thêm một căn phòng nhỏ bên hông nhà, đặc biệt dành riêng cho dịch vụ phá thai. Thường thì sau khi nạo thai xong, nạn nhân vừa đau đớn vừa mất sức phải nằm lại ít nhất cũng từ nửa buổi tới một hai ngày mới ra về, trong thời gian này bệnh nhân sẽ được nghĩ ngơi tại căn phòng nhỏ đó. Em nào lỡ dại mang bầu, đã uống nước rau răm, ăn đu đủ đực mà cái thai vẫn ngoan cố không chịu ra thì cứ đến với ông. Căn nhà nhỏ của ông Rô ngày nay đã trở thành một bệnh xá nho nhỏ chuyên trị bá bệnh. Con Sống chờ cho vắng khách rồi mới rón rén bước vô, nó kê khai rành mạch tỉ mỉ từng chút cho bác sĩ Rô nghe rồi nhờ bác sĩ giúp đở dùm. Sau khi khám xét trong ngoài xong xuôi, ông Rô bóp trán ra chiều suy nghĩ, mà ông Rô đang suy nghĩ thật, ông đang tính trong đầu coi... chém con nhỏ này bao nhiêu tiền. Thường thì ông Rô tính tiền theo kiểu "coi mặt đặt tên". Giàu tính khác, mà nghèo thì tính khác, người giàu mà tính rẻ thì uổng, còn nghèo mà tính đắt thì mất mối. Ông Rô đã từng gặp nhiều trường hợp bệnh nhân chê mắc, đón xe lôi lên nhà thương thí trên tỉnh, vừa khỏi tốn tiền vừa chắc ăn. Sau khi cò kè bớt một thêm hai, hai bên ngã giá, ông Rô đưa con Sống qua căn phòng "hồi sức" chờ đợi, ông hứa sau khi khách đến khám bệnh ra về hết ông sẽ giúp đở cho. Con Sống bước vô căn phòng mờ mờ tối mà rờn rợn trong người vì lo sợ. Trong phòng đã có sẵn một người nằm, tấm drap trắng phủ dài từ cổ xuống đến chân như một xác chết chưa chôn. Nạn nhân nằm thoi thóp, mắt nhắm nghiền, hai mắt thụt sâu. Ông Rô bảo nó cứ tự nhiên đừng lo sợ. Ông ta bảo "con nhỏ đó cũng mới phá thai xong". Đồng bệnh tương lân, con Sống cảm thấy thương hại cho người đồng cảnh, con Sống bước tới gần nạn nhân định hỏi thăm vài câu xã giao. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, con Sống nhận ra người nằm đó là... con Chín em nó.

HẾT

<< Lùi - Tiếp theo