Porn
khong biet
Truyện sex người lớn


Thái độ cuồng nhiệt của Mario làm nàng phải cười, nhưng anh vẫn ào ào nói tiếp. Anh nói tới những hình ảnh điển tích cổ xưa của văn minh Địa Trung Hải, anh nói vì sao mới xuất hiện giữa ba ngôi sao Alpha và một chuỗi những danh từ hoa mỹ và triết lý khác nữa, trước khi ngưng nói và nhắm mắt lại.
Khi bắt đầu mở miệng lại, anh tuyên bố:
- Cô nhắc tới nghệ thuật hả? Thành phẩm nghệ thuật hoàn toàn nhất chính là tác phẩm tách xa với thiên nhiên nhất. Những gì Thượng đế tạo ra đâu có thấm gì với những gì con người đã tạo dựng trên hành tinh này: lâu đài công thự thành phố. Những nhạc sĩ, họa sĩ, điêu khắc gia, kiến trúc sư đã biến trái đất này thành một vương quốc cho loài người, quá đẹp nên chúng ta cóc cần tới vương quốc của
Thượng đế!

Mario nhìn Emmanuelle, làm như tìm thấy trên khuôn mặt nàng những đường nét và ánh lửa của trái đất anh yêu thương. Anh cười .với nàng:
- Nghệ thuật phải chăng là thứ làm con người sống trong hang hốc của đệ tứ niên kỷ tách ra khỏi đời sống con vật? Cô đơn trong vũ trụ, con người là sinh vật duy nhất để lại thêm một chút gì cho những đời sau. Nhưng nghệ thuật về mầu sắc, đường nétvà âm thanh không đủ thỏa mãn cho khả năng sáng tác của con người. Bây giờ hắn muốn nhào nặn cả thân xác lẫn tinh thần hắn theo khuôn mẫu của thần linh. Nghệ thuậtcủa thời đạinày khôngphải chỉ là thứnghệ thuật với đá lạnh, với đồng hay thạch cao. Bây giờ phải là thứ nghệ thuật về những thân thể sống động. Thứ nghệ thuật duy nhất xứng đáng với con người không gian, thứ nghệ thuật duy nhất có thể phóng con người đi xa hơn cả các vì sao, đó là chủ nghĩa dâm tình.

Mario đứng đậy tiến ra phía trước, nhìn xuống con rạch trước khi lại thuyết lý tiếp Lần này anh đi ca tụng tình yêu, ca tụng dâm tình như một thứ đạo mà các tín đồ phải tu luyện, phải cố gắng mới theo đuổi nổi. Anh chậm rãi đọc lời của Don Juan:
"Tất cả những gì không phải là tình yêu sẽ trượt khỏi tôi vào cõi của những bóng ma. Tất cả những gì không phâi là tình yêu chỉ hiện hữu trong một giấc mơ ghê tởm của tôi Tôi chỉ trở thành người trong vòng đôi tay đang xiết chặt lấy tôi?"

Nhưng đến khi anh đọc một lời sau của Amathonte thì Emmanuelle phản đối:
- "Anh tưởng tình yêu là sự an nghỉ đấy hả? Không đâu lình yêu là một công cuộc phải làm, một việc khó khăn bậc nhất."
Nàng nói: "
- Tôi không đồng ý với anh. Tôi thích nghĩ đến tình yêu như một khoái lạc. Hơn nữa tình yêu chưa bao giờ làm tôi mệt mỏi cả.
Mario nghiêng đầu lễ độ về phía nàng:
- Tôi không nghi ngờ gì điều đó.
Nàng tấn công anh:
- Tml thấy khoái lạc trong tình yêu có là vô luân không?
Mario kiên nhẫn cắt nghĩa:
- Tôi đã chứng minh cho cô mọi sự là ngược lại. Đạo lý của chủ nghĩa dâm tình, là thứ khoái lạc khi đi giảng đạo lý.
- Tôi thấy một khoái lạc có tính cách đạo lý dứt khoát là không khoái mấy.
Mario ngạc nhiên:
- Tại sao không nhỉ? Tại cô cứ đồng hóa đạo lý với các cấm ky và tình dục đấy chứ. Tại cô cứ tin rằng giao hợp chỉ hợp đạo lý nếu làm trong vòng hôn nhân.
Emmanuelle chán nản kêu lên:
- Anh Mario, xin hãy nghe tôi một chút. Mỗi lúc anh một nhiều lời lung tung làm tôi chẳng hiểu anh định dẫn tôi tới đâu nữa. Mở đầu anh nói về dâm tình để rồi bây giờ anh nói như một ông thầy tu giảng đạo ấy. Tôi chẳng còn biết nghĩ ra sao nữa. Bây giờ tôi hỏi anh cho cái gì là tốt cái gì là xấu?
- Cô cứ yên tâm, chúng ta sẽ bàn tới bây giờ đây. Tại tôi muốn thanh toán một lần cho xong những cái mà người đời thường cho là xấu hay tết. Nhất là những "đức tính" mà cô vẫn có vẻ lẫn với đạo lý, như tính khiêm cung, trinh tiết tiết dục và bổn phận chung thủy vợ chồng chẳng hạn...
- Đâu có phải một mình tôi nghĩ như thế! Mọi người chằng thường cho những thứ đó là đạo lý sao?
- Tôi biết chứ. Nhưng tôi cóc cần. Nói thật những cái mà mọi người gọi là thần thánh trong hôn nhân ấy là gì? Không là gì hơn để người đàn ông sở hữu tất cả tài sản của con cái sở hữu tất cả những dụng cụ sản xuất...

Mario tiến nhanh về phía giá sách, lấy ra một cuốn bọc da:
- Hãy nghe đây cô bé ! Tôi không lựa sách bừa bãi để hù cô đâu. Để tôi đọc cho cô nghe một đoạn của chương XX, Exode trong thánh kinh hẳn hoi:
"Mi không được thèm muốn nhà của kẻ khác, không được thèm muốn vợcủa kẻ khác, cũng không được tham lam đầy tớ nữ tì, bò, /ừa, và tất cả những gì của kẻ khác."

Ngay thẳng chưa, phụ nữ đã thấy vị trí của mình được đấng Thường hằng Vĩnh cửu xếp sắp ra sao rồi chứ: ở giữa vựa thóc và gia súc, lẫn vào đám tầm tầm vật dụng trong nhà. Không được hân hạnh ở hàng đầu đâu nghe. Dù có làm bà chủ, đàn bà còn thua cả gạch xây tường rơm rạ lợp nhà. Làm công, đàn bà thua một nam tá điền hạng bét, bất quá chỉ giá trị hơn chút thôi một gia súc có sừng hay một con lừa đực.

Mario gấp cuốn Thánh kinh lại, đặt tay phải lên trên, nói chậm rãi như thuyết giáo:
- Người ta thường bảo thời Trung cổ đã phát minh ra tình yêu. Nhưng thực ra thì thời Trung cổ suýt nữa đã làm con người chán phè với tình yêu. Nếu ngày nay tình yêu có cơ hội sống lại, chính là nhờ chúng ta biết thanh toán những huyền thoại của quá khứ. Giới tăng lữ phong kiến đã tưởng thành công trong việc tiêu hủy mãi mãi lòng ham hưởng thú vui nhục thể của con người. Bây giờ cô thử coi những nỗ lực của họ, và cả những dụng cụ của họ nữa, xem chúng còn là gì? Những cái khóa trinh các tay chúa đất mang ra khóa hạ bộ đàn bà, và khóa cả những con lừa cái nữa, bây giờ han rỉ trong các xó xỉnh lâu đài tàn lụi. Chúng ta đã mang vinh dự cho họ khi mang một vài khóa trinh ấy trưng bầy trong viện bảo tàng. Nhưng nếu sự phát minh ra chúng chẳng có giá trị đạo lý nào, thì khi mang chúng ra loại bỏ, lại là một hành động có đạo lý hẳn hoi! Bởi thế chúng ta chỉ nên tán thưởng thứ đạo lý nào đã được thời gian lọc lựa để loại bỏ mọi yếu tố giả trá.

Emmanuelle suy nghĩ. Nàng tán thành phán xét của Mario đối với giá trị ngẫu nhiên của luân lý cổ truyền, nhưng nàng tự hỏi tại sao lại phải mất thì giờ đi xây dựng một nền đạo lý mới trên những hoang tàn đổ nát của đạo lý cũ? Con người có thể làm tình theo ý thích, tự do, mà không cần phải nghĩ tới nhức đầu nhức óc để tạo ra một nền đạo lý mới rồi đi truyền bá khắp nơi không? Có tối cần thiết phải đưa ta các luật tắc không? Emmanuelle nghĩ rằng thà không có đạo lý chi hết, dù là "đạo lý về dâm tình, " là tốt hơn cả.

Nhưng khi nàng nói ra nhận định của mình, Mario lại bắt bẻ:
- Ta không thể chiến thắng những luật lệ xấu bằng tìnhtrạng vô luậtlệ được. Vấn đề khôngphải là trở lại chốn rừng xanh, mà là công nhận một sốkhả năng của con người mà xã hội hiện nay đang trấn áp, là có lý và mang lại cho con người những phương tiện đạt tới hạnh phúc. Luật tắc mới, thứ thật sự ấy, phải công khai dứt khoát khẳng định rằng làm tình là tốt và nên tự do làm tình, trinh tiết không phải là một đức tính, lứa đôi không phải là hạn chế và hôn nhân không phải là nhà tù. Nghệ thuật hưởng thụ nhục dục rất quan trọng, không những là chẳng bao giờ từ chối mà còn là luôn luôn dâng hiến, hòa thân mình với càng nhiều thân thể khác càng tốt, và coi những lúc không ở trong tay người tình là thời gian trôi qua vô ích.

Mario giơ một ngón tay lên, nói thêm:
- Ngoài định luật căn bản ấy, nếu cô thấy tôi sau này có thêm vào một vài luật tấc khác, thì chẳng qua chỉ cốt để giúp con người theo được luật tắc chính thôi, ngăn chặn sự rụt rè của tâm hồn và sự buồn chán của xác thịt.
Emmanuelle lên tiếng:
- Nhưng nếu những cấm điều của đạo lý tư sản bất nguồn từ kinh tế, thì thứ đạo lý mới về dâm ớnh ấy của anh hẳn phải đòi hỏi cả một cuộc cách mạng mới củng cố được nó. Như vậy có phải là một thứ đại loại như chủ nghĩa cộng sản không?
Hoàn toàn không phải! Thứ đạo lý mới ấy quan trọng hơn và cực đoan hơn. Đó là một cái gì tương tự nhưmột sự biến thái của một con cá một ngày kia sẽ mang tên Emmanuelle chán sống ở biển nên muốn được biết khi đã biết mùi đất liền thì cá có mọc chân ra không và có thở bằng cách phập phồng đôi vú như cô hiện nay không.

Lối ví von của Mario làm nàng cười:
- Như vậy con người dâm tình, thứ homme érotique như anh nói đó, hẳn là một sinh vật mới mẻ?
- Hắn vẫn là người nhưng hơn là người. Hắn trưởng thành hơn, tiến bộ hơn trên bực thang tiến hóa. Cô hãy nhớ lại lúc nẫy tôi có nói khi con người bắt đầu vẽ tranh trên vách các hang động, hắn đã chấm dứtlàm loài khỉ. Sắp đến ngày, tương tự nhưcác giá trị nghệ thuật đã làm con người khác loài vật những giá trị dâm tình sẽ phân biệt con người chiến thắng với con người hay xấu hổ che dấu thân thể với cái giống của hắn như xã hội hiện nay.
- Nhưng điều gì làm anh tin rằng thứ trào lưu mới anh nói sẽ thắng thế một ngày kia? Cái gì làm anh tin thứ đạo lý anh nói sẽ thắng thứ đạo lý đang được luật lệ, phong tục tập quán và tôn giáo hiện nay bảo vệ? Nếu mọi sự xẩy ra ngược lại thì sao?
- Không bao giờ? Tôi không tin điều đó có thể xẩy ra! Con người không thể đi từ xa đến gần, từ thấp lên cao, để rồi bỗng dưng đứng khựng lại. Hắn sẽ tiếp tục tiến! Dĩ nhiên là phải dò dẫm, lắm lúc cũng rung chân lạnh cẳng, nhưng hắn chẳng bao giờ quay lại. Bao giờ cũng khác các loài động vật khác. Nếu bây giờ chúng ta đã khôn hơn cái con cá cổ đại coelacanthe, thì chắc chắn trong tương lai
chúng ta còn khá hơn nữa.

Sau khi để Emmanuelle suy nghĩ một khoảng khắc, Mario nói thêm:
- Điều mà chúng ta có thể làm, là tăng cường sự thông minh và làm tất cả những điều có thể làm để con người sung sướng hơn.
Nàng hé môi định nói nhưng Mario đã tiếp tục:
- Dĩ nhiên tôi không chắc là một ngày kia tôi sẽ đến bên bờ hạnh phúc. Nhưng Eluard đã có lý khi tuyên bố:
"Bảo rằng phải có tất cả mọi thứ mới làm nên thế gian lã sai. Chỉ cần có hạnh phúc thôi là dư, không cần gì khác." Nhưng muốn đạt tới đó, cần phải can đảm? Phải chấp nhận may rủi...
Emmanuelle nhận xét:
- Và chấp nhận rằng mình dám lầm lẫn. Và cả những ảo tưởng về quyền lực cũng như khả năng của mình nữa.
Thiếu gì người cho rằng mình quan trọng quá mức.
Mario đăm đăm nhìn nàng với vẻ nghi ngờ:
- Thế cô đứng về phía những kê cho rằng cuộc phiêu lưu của con người không có ý nghĩa gì saol Thếcô cho rằng thất bại của cơn người là tiền định sao?
Emmanuelle nói:
-Không, tôi không nghĩ như thế. Nhưng anh phải công nhận lòng tự tin của anh cũng chỉ là một thứ tin tưởng thôi.
Một thứ như tôn giáo vậy.
- Không phải thế đâu. Nếu tôi tin chắc ở con người thì tại vì tôi đã thấy hắn làm việc. Tiến bộ của con người, cũng là tiến bộ. của tôi luôn, là ở chỗ càng ngày càng bớt tin tưởng mù quáng, biết quan sát sự việc thế gian hơn. Các thần thánh không ra đời sau đôi mắt nhắm nghiền đâu..?
- Tôi đồng ý, nhưng tiến bộ của một cá nhân chỉ có hậu quả đối với mình hắn thôi. Vừa rồi anh nói tới tiến bộ như là của chung cả..nhân loại.
- Nhưng sự biến đổi đâu có xẩy ra cho quần chúng, chocả một xã hội đâu. Biến đổi bao giờ cũng là công cuộc của một nhóm nhỏ, một thiểu số không được đa số cảm tình, một thiểu số dám ngẩng cao đầu mở to mắt. Rồi khi nhóm nhỏ này đã bén rễ, quần chúng mới biến đổi theo.
- Nhưvậy thì conngườimới, con người-dâm-tìnhchưa xuất hiện. Tôi và anh chúng ta không may sinh ra đời quá sớm?
Mario nói:
- Ai có thể biết chắc được? Chúng ta chưa biết rõ những định luật của sự biến thái này. Có lẽ chúng ta kể như chưa sinh ra đời.
Emmanuelle kêu lên:
- Làm thế nào đề sinh ra đời như anh nói? .
- Hãy cư xử nhưchúng ta làm chủ cuộc đời... Tôi biết rõ bổn phận của tôi: nhắc nhở không ngừngcón người rằng thân xác của hắn có lý, quyền hạn của hắn là vô biên, và vui hưởng mọi thú vui trần thế là lẽ sống ở đời. Giọng của Quentin bỗng cất lên làm Emmanuelle giật mình: mải tranh luận, nàng đã quên mất sự hiện diện của người đàn ông này. Nàng lắng nghe Quentin hùng biện ào vào với Mario chăm chú lắng nghe. Thỉnh thoảng Mario lại kêu lên thú vị trước khi dịch những điều Quentin đã nói cho Emmanuelle (nàng chợt hiểu anh chàng người Anh này cũng hiểu lõm bõm những đối thoại giữa Mario và nàng vừa qua:
- Những gì Quentin vừa nói mang lại cho tôi nhiều hy vọng lắm. Quentin đã sống nhiều tháng cùng nhà xã hội học nổi danh Venier Elwin trong bộ lạc Muria mà dân Ấn Độ vẫn thường cho là thiểu số man rợ, nhưng chúng ta lại có thể coi là yếu tố tiền phong của thông minh. Xã hội của bộ lạc Mura được xây dựng trên những tiêu chuẩn đối nghịch hẳn với xã hội chúng ta. Cơ sở căn bản của giáo dục
Mura là một ký túc xá rộng lớn dành cho cho thiếu nhi nam và nữ đến để học nghệ thuật yêu đương. Cơ sở này gọi là... How do you call it?
- Gothul.
- Đúng vậy: Gothul. Tại thứ ký túc xá này, ngay từ trước khi dậy thì, con gái lớn hướng dẫn tình dục cho con trai nhỏ? con trai lớn hướng dẫn cho con gái nhỏ. Không phải bằng những phương cách bản năng hay súc vật mà là những kỹ thuật dâm tình đã lọc lõi qua nhiều thếkỷ. Trong những năm sống tại đây, ngoài việc học nghệ thuật dâm tình, lớp trẻ được giáo dục về nghệ thuật để trang trí khu mình ở. Tranh vẽ, hình ảnh, các tượng đều lấy đề tài từ cái dâm. Quentin bảo những công trình nghệ thuậtnày khá đến độ người ta không thể đi hết hành lang có trang trí ấy của các em mà không cảm thấy những xúc động mạnh. Khách đến thăm cũng có thể nhìn thấy qua các cửa phòng mở ngỏ các em trai gái cỡ mười một tưổi bắt chước người lớn trong những động tác nếumà xẩyra ở Âu Châu thì hẳn sẽ bị cảnh sát tống giam vào các trại thiếu niên phạm pháp, sau khi là đề tài xì căng đan nóng hổi cho giới báo chí trong nhiều tháng. Cái bộ tộc Mura này không lạc hậu một ngàn năm mà là tiến trước nhân loại một ngàn năm.

Mario im lặng, Quentin kể thêm chi tiết. Mario dịch tiếp:
- Điểm quan trọng là những bài thực tập về tình dục phải tuân theo những giáo trình nghiêm khắc, không hề là bừa bãi. Trước hết ban giảng huấn là những người lớn tuổi và bổn phận đầu tiên của họ là làm sao cho trai gái khỏi quyến luyến riêng nhau. Không một ai có quyền nói cô ấy hay cậu ấy là "của tôi" và cậu nào ngủ với cùng một cô gái trong ba đêm liên tiếp sẽ bị phạt. Mục đích của giáo dục nơi đây là nhằm triệt hạ những quyến luyến cá nhân để tiêu diệt lòng ghen tuông. "Tất cả mọi người thuộc về tất cả mọi người." Nếu một cậu trai tỏ ra vẻ muốn tư hữu độc quyền một cô gái, hoặc nếu mặt cậu ta chảy dài ra khi cô gái ấy giao hợp với người khác, ban giảng huấn lập tức can thiệp liền. Kể từ nay cậu này phải giúp đỡ tất cả các bạn trai khác giao hợp với cô gái này, không phải ngồi chứng kiến suông mà phải tự tay cầm dương vật các bạn mình đưa nhập cung cô gái. Cứ nhưthếcho đến khi cậu ta không còn thấy đau khổ mà thấy thích thú khi thấy nàng của mình khoái lạc với những đàn ông khác. Ở trong bộ tộc Mura, tội ác khôngphải là ăn trộm hay giết người những vụ này hoàn toàn không xẩy ra - mà là lòng ghen tuông. Được giáo dục từ nhỏ như thế nên khi lấy vợ lấy chồng, nam nữ Mura không những phong phú nhất thếgiới về khả năng tình dục, mà còn thoátkhỏi những ghen tuông thù hận thường gây xáo trộn đủ loại trong xã hội của chúng ta. Dân Mura biết sống trong hạnh phúc.(*)

(*) Bộ lạc Mura cùng với các phong tục của họ là cô thột. Có thể tìm đọc cuốn sách của Elwm: Nhà Thanh Niên Của Bộ Lạc Muria, bản tiếng Pháp do Gallimardxuất bdn nđm 1958. Tại Mỹ, vào cuôí thế kỷ 19, cũng đã có một cộng đồng ở miền Đông áp dụng những tục lệ tình dục tương tựnhưdân Mura, nhưng bị xã hội cấm đoán khá nhanh. Đến thập niên 60 của thế kỷ 20, sau khi có cuộc cách mạng tình dục, tại Mỹ xuất hiện nhiều hội đổi vợ đổi chồng. Những hội này chỉ bout bành trướng kể từ khi có bệnh AIDS xuất hiện.


<< Lùi - Tiếp theo >>