XXX
khong biet
Truyện sex người lớn

Đào chợt nhớ ra Liên vừa nói Hương đã có bầu với Tấn nên hỏi:
- Lúc nãy cô nói con Hương nó đã có bầu với anh Tấn rồi cơ mà. Cô đã không phải là địch thủ của nó thì làm sao bắt con nó về ma giới được?
- Đúng như vậy, nhưng thằng Tấn thiếu may mắn, vì chính lão đạo sĩ Bẩy Ly đã dụ con nhỏ Hương trục cái thai nhi ra luyện Thiên Linh Cái rồi còn đâu nữa.
Đào bần thần vì được nghe hết những oán thù của những người trong ma giới. Nàng không biết phải trả lời sao thì Liên đã nói:
- Tôi nói thực cho chị hay, tự hôm nọ tới nay, chúng tôi chưa bắt chị nhập ma giới vì còn có ý dùng chị cho việc này. Hơn thếnữa, khi chị chưa nhập ma giới thì còn có thể gần gủi được đám đạo sĩ kia, giúp tụi tôi tiêu trừ chúng nó. Vì kể từ tạo thiên lập địa tới giờ, cái đám đạo sĩ thối đó với người trong ma giới không thế nào đội trời chung được.
Đào mếu máo hỏi:
- Vậy sau khi con có bầu với anh Tấn rồi thì con phải theo cô về với ma giới à?
- Bộ chị không thích về với ma giới hay sao?
Nước mắt Đào chảy dài xuống hai má, nàng nói không nên lời:
- Cô cô ơi tội nghiệp con. Đừng bắt con chết. Con kiến còn ham sống, há gì con người. Xin cô làm phước tha cho con.
Cả Liên và Nhung cùng cười ha hả, tiếng cười rờn rợn như tiếng khóc của nhũng oan hồn từ cõi xa xăm vọng về.
- Chúng tôi cũng chẳng ham đưa chị về ma giới làm gì Nhưng nhất định chị phải có bầu với thằng Tấn và cái thai nhi đó phải theo chúng tôi cho đủ số.
Đào mừng rỡ, sụp xuống lạy lia lịa. Miệng nàng lắp bắp thề nguyền:
- Con xin đội ơn các cô, con... con xin tình nguyện có thai với anhTấn để cáccô mang nó về ma giới mà tha mạng sống cho con. Con xin thề... thề có trời đất làm chứng...

Khi Đào ngửng đầu lên thì cả Nhung và Liên cùng biến mất tự bao giờ. Xấp tiền Nhung đưa cho nàng văng tung toé nằm ngổn ngang dưới đất. Đào nhẩy vội lên giường, lấy chăn chùm kín đầu vì hình như nàng vừa nghe thấy tiếng cười thật dâm đãng của con Mẹo ở nhà dưới. Có lẽ cả Liên và Nhung cùng đang quần thảo với con nhỏ này chứ không có gì khác nữa. Nếu nó biết hai nàng này không phải là người, không biết nó có dám đùa rỡn như vậy nữa hay không...

Khi mặt trời lên thực cao Đào mới thức dậy. Bây giờ nàng không còn thắc mắc gì về việc Nhung và Liên chỉ có thể xuất hiện về ban đêm nữa. Bởi vì nàng biết chắc rằng ma quỉ không thế nào dám hiện hình về ban ngày được. Đào nghĩ ngay tới việc phải tới âhà Tấn ngay. Nàng đang phân vân phải làm theo lời Nhung và Liên hay là phải thú thực mọi chuyện với Tấn.

Nhưng dù có làm theo lời Nhung và Liên, hay đi thú thực với Tấn thì cũng phải tới nhà chàng cái đã. Đào nghĩ có lẽ phải tùy cơ ứng biến, vì hai cô ả này không phải là tay vừa gì; tụi nó có thể giết chết nàng bất cứ lúc nào, dễ như lấy đồ trong túi vậy.

Đúng mười hai giờ trưa, Đào tới nhà Tấn. Nàng đẩy cửa băng qua vườn mà không thấy bóng ai trong nhà. Cửa trước mở toang. Đào lên tiếng gọi mấy lần mà không có ai trả lời Đánh bạo, nàng đi thẳng vô trong nhà, ngó vào mấy căn phòng cũng chẳng có bóng người nào. Bỗng nàng nghe thấy có tiếng mõ lốc cốc và tiếng phèng la ngoài vườn sau. Đào trở ra, đi vòng qua phía sau nhà. Thì ra mọi người tụ tập cả nơi đây trong chiếc am mới cất này.

Nàng thấy đủ mặt; từ thầy Hai Cơ, thầy Bẩy Ly, Tấn, Hương và bẩy người thanh niên lạ mặt nữa. Nàng đứng ngoài cửa am dòn vô. Hình nhưchắng ai để ý tới Đào; mọi người đang tụng kinh một cách thực lạ lùng. Nàng để ý, Hương và bẩy thanh niên lạ mặt ngồi chính giữa am thành một cái vòng tròn, còn Tấn đứng chính giữa cái vòng tròn ấy. Thầy Hai Cơ và thầy Bẩy Ly ngồi cạnh nhau trước bàn thờ phía trong. Nói là bàn thờ chứ thực tình Đào chỉ thấy trên đó căng một giải lụa đen thui, nổi bật trên những bức tường sơn đỏ chói.

Tự nhiên nàng rùng mình vì khung cảnh ở đây có vẻ kỳ bí quá. Tiếng mõ và phèng la là do thầy Bẩy Ly và thầy Hai Cơ đánh; nàng thấy thầy Hai Cơ gõ mõ một hồi thì thầy Bẩy Ly đáng phèng la một tiếng thật ăn nhịp với nhau.

Khi thầy Hai Cơ gõ mõ thì Hương và bẩy thanh niên cùng đọc một câu kinh mà Đào nghe chẳng hiểu ý nghĩa là gì cả. Hình như đó là một câu chú gì chứ không phải là kinh Phật như trong chùa nàng thường đi lễ. Còn mỗi lần thầy Bẩy Ly gõ phèng la là tới lượt Tấn đọc một tràng dài cũng những câu Đào chưa bao giờ được nghe cả. Đọc xong, Tấn phủ phục xuống vái một lạy dài, trong khi thầy Hai Cơ lại gõ mõ cho Hương và bẩy thanh niên kia đọc câu kinh.. của mình.

Đứng coi một lúc, bỗng Đào giật mình vì khuông lụa đen treo trên bàn thờ bỗng lay động như có gló thổi mạnh. Rồi nàng kinh ngạc vì nhìn thấy trên đó từ từ hiện ra một chữ bùa. Chữ bùa hiện ra thực lờ mờ rồi lại từ từ biến mất.

Ngay lúc ấy, tiếng phèng la, tiếng mõ, tiếng niệm chú bỗng nổi lên cùng một lúc thực mau, nhưng rất đều rồi im bặt. Mọi người không ai nói một lời nào và ở vị trí bất động. Tự nhiên Đào thấy một sự im lặng đáng sợ, nàng rón rén bước lên nhà trên ngồi chờ. Chỉ một lúc sau, có tiếng ồn ào cười nói của nhiều người từ sân sau vọng lên và chẳng mấy chốc mọi người đã lên tới nhà ngoài. Tấn nhìn thấy Đào ngồi đó, ngạc nhiên hỏi:
ủa, chị Đào, chị tới hồi nào vậy?
- Dạ, em cũng mới tới đây thôi. Thấy mọi người bận tụng kinh nên em lên đây ngồi chờ.
Thầy Bẩy Ly cũng vừa bước tới, ông nhìn thấy Đào mừng rỡ nắm lấy tay nàng.
- Con tới đây lâu chưa?
Đào mỉm cười, nói:
Dạ, thưa thầy con cũng mới tới thôi.
- Con tới có chuyện gì không?
Đào chưa kịp trả lời thì thầy Hai Cơ cũng vừa đi tới.
Ông đứng sững nhìn Đào trâng trâng làm nàng đâm hoảng.
Nàng liền cúi đầu chào.
- Thưa thầy khoê không ạ.
Thầy Hai Cơ gật đầu, ông không trả lời câu hỏi của nàng nhưng lại bất ngờ hỏi:
- Xin lỗi có phải cô vừa đi đám ma nào về hay không?
Đào ngơ ngác lắc đầu.
-Thưa thầy đâu có con mới ngủ dậy đây thôi mà. Tại sao thầy lại hỏi con như vậy?
Thầy Hai Cơ không trả lời Đào lại quay qua hỏi thầy Bẩy Ly:
- Thầy có nhìn thấy gì không?
Thầy Bẩy Ly vạch mí mắt Đào ra coi, ông run run nói:
- Không lý là như vậy sao?
Thầy Hai Cơ mỉm cười.
- Thầy cũng thấy rồi à?
Tấn đứng cạnh không hiểu hai ông thầy này tự nhiên nói cái gì úp úp mở mở, chàng tò mò hỏi thầy Hai Cơ:
- Thầy thấy cái gì vậy hả thầy?
- Trên người cô Đào có tử khí. Nếu cô ấy không có đi dự đám ma thì chắc có chuyện rồi.

Đào rùng mình, nàng không ngờ thầy Hai Cơ giỏi như vậy Nhưthếlà ông đã biết nàng có liên hệ với ma giới rồi. Bây giờ phải làm sao đây. Có nên nói thực hay không. Tuy nhiên, nàng vẫn sợ quyền phép của Nhung và Liên. Nếu nói thực ra, đám đạo sĩ này không giúp gì được nàng là kể như chết chắc. Còn bây giờ coi bộ muốn qua mặt thầy Hai Cơ chắc cũng không phải là dễ rồi. Đào run run nói:
- Thầy ơi thầy đừng làm cho con sợ nhe.
Thầy Hai Cơ nghiêm nét mặt nói:
- Cô phải nói thực, vì chưa có ai liên hệ với loài ma quỉ mà không bị chúng hại đâu. Chúng tôi chỉ muốn giúp cô thôi.
Đào chưa kịp nói gì lại nghe thầy Bẩy Ly bảo:
- Nếu con không nói thì không xong đâu. Con đã tới với thầy từ lâu làm sao thầy có thể để cho ma quỉ nó hại con được.

Đào chợt nhớ tới những việc Liên nhờ nàng hại thầy Bẩy Ly, bất giác mặt nàng xanh lại, chân tay run lẩy bẩy. Bây giờ nói hết ra chưa chắc gì ông ta đã giúp nàng, không chừng lại còn quay lại hại nàng nữa. Những lần đưa thầy Bẩy Ly tới tiệm tắm hơi của con Lý kết quả đã thấy rõ? Người ông hôm nay phờ phạc. Đã nhiều lần ông than với Đào là bị đau lưng và chân tay uể oải. Hôm vừa rồi, ông đã chẳng nhờ Đào đi sắc mấy thang thuốc cường dương bổ thận là gì. Hơn thếnữa, nàng mà nói luôn cả cái vụ ông dụ Hương lấy bào thai của Hương ra luyện Thiên Linh Cái thì kể như chuyện nổ tùm lum. Không biết lúc ấy chuyện gì sẽ xẩy ra. Bỗng Đào nghe thầy Hai Cơ nói:
- Phải rồi, cô Đào là thân chủ của thầy, thầy có nhiệm vụ phải lo cho cô ta mới được. Bây giờ tốt nhất là thầy dắt cô ta xuống am, hai thầy trò nói chuyện với nhau đi. Nếu có cần gì tôi sẽ giúp thầy một tay. Không để cho Đào trả lời có ưng chịu hay không, thầy Bẩy Ly lôi Đào ra sau vườn ngay. Ông dẫn nàng vô trong am, đóng cửa lại cẩn thậm rồi ôm lấy nàng hỏi:
- Con làm sao rồi.
Tự nhiên nước mắt Đào trào ra, nàng khóc tức tửi một cách dễ dàng. Thầy Bẩy Ly hôn lên môi nàng nhè nhè như dỗ dành cô tình nhân nhỏ bé của mình.
Cứ từ từ nói cho thầy nghe đi Đào. Không có chuyện gì phải sợ cả. Trong đời thầy bắt hàng trăm con ma, không lý lại để mấy con tà chó này hại con được hay sao?

Đào thấy có lẽ bây giờ là lúc thuận tiện nhất nói hết sự thực cho thầy Bẩy Ly nghe, vì dù sao cũng không thể qua mặt ông ta được nữa rồi. Tuy nhiên, nàng nghĩ nếu không nói chuyện mình đem ông ta tới nhà Lý có ý hại ông, làm sao ông ấy biết được. Nghĩ vậy nên nàng thỏ thẻ nói hết ý đồ của Liên cho ông ta nghe. Dĩ nhiên là nàng dấu bặt chuyện dùng mỹ nhân kế hại ông rồi.

Nghe xong, thầy Bẩy Ly tá hoả. Mặt ông xanh lại như tầu lá Ông run run bảo Đào:
Thầy phải cám ơn con đã thực tình nói hết vụ này cho thầy nghe. Quả thực không ngờ mấy con quỉ cái ấy lợi hại như vậy. May mà lúc nãy con không khai hết câu chuyện này trước mặt mọi người, nếu không chính thầy cũng mang họa về cái vụ trục bào thai của con Hương ra luyện Thiên Linh Cái nữa. Bây giờ, dù muốn hay không, con cũng phải giúp thầy giết chết hai con yêu tinh này thì thầy trò mình mới có đất sống, chứ không phải chơi.
Đào cũng run run nói:
- Nhưng thầy ơi, con sợ tụi chúng nó lắm. Nếu chúng biết con phản chúng, thế nào chúng nó cũng: giết con.
Thầy Bẩy Ly ghì chặt Đào trong lòng như để san sẻ lòng can đảm cho nàng.
- Con đừng sợ, thầy đã cố cách. Chúng nó sẽ không thế nào biết được con phản chúng đâu.
- Con phải làm sao?
- Chúng mình tương kế tựu kế thôi.
- Kế như thế nào hả thầy?
- Bây giờ con vẫn cứ trả vờ như nghe lời chúng nó tới đây để dụ dỗ thằng Tấn cho  chúng nó tin con. Đồng thời thầy cho con luyện một chữ bùa, cứ mỗi khi gặp chúng là con tưởng tới chữ bùa đó và nhìn ngay vô chính giữa hai con mắt nó. Chỉ cần chín lần là thầy ở đây lập trận giết nó dễ như trở bàn tay mà tụi nó không biết con hại chúng nó.
Đào sợ hãi hỏi:
- Nhưng con học chữ bùa đó chúng nó có biết không?
Nếu luyện ban đêm thì chúng nó biết, còn mình làm ban ngày là lúc dương khí bao trùm trời đất, ma quỉ không sao hay được.
- Nhưng khi con gặp chúng nó vào ban đêm, tưởng chữ bùa đó nhìn chúng thì lộ rồi còn gì.
- Nếu con vẽ ra giấy hoặc điểm bằng tay thì chúng biết ngay. Nhưng con chỉ tưởng trong trí thôi thì chúng không thế nào đọc được tư tưởng mình. Cũng vì vậy mà mình cần tới chín lần. Nếu thầy vẽ ra giấy đưa con dán vô lưng chúng thì đã xong ngay rồi.

Nghe thầy Bẩy Ly giải thích, Đào mừng rỡ ôm cứng lấy thầy hôn tới tấp lên mặt mũi ông ta. Tay thầy Bẩy Ly cũng đã luồn vô trong quần nàng tựbao giờ. Bàn tay ông run rẩy trong đũng quần làm nàng khao khát hơn nữa. Bỗng Đào nghĩ ra một chuyện; tại sao không nhân cơ hội này bắt thầy Bẩy Ly thâu nàng làm đệ tử để học hết phép thuật của ông ta có phải là một công đôi ba chuyện hay không. Nhất là  sự liên hệ về tình dục của nàng với ông như vậy rồi làm sao ông từ chối được.
Nàng thỏ thé bên tai ông.
- Thầy ơi. con không muốn học một chữ bùa đó đâu. Nghe Đào nói, thầy Bẩy Ly giật mình hỏi lớn:
- Tại sao vậy?
Đào biết nàng nói ẫm ờ làm ông ta hiểu lầm nên nói ngay:
- Con không muốn học một chữ bùa đâu, con muốn học thực nhiều cơ.
Thầy Bẩy Ly vụtcười ha hả, có vẻ sảng khoái lắm. Ông nâng nặt nàng lên hôm mạnh vô miệng nàng. Đào cố cong người lên ép sát vô thân thể ông hơn nữa. Một lúc sau, Đào nhè nhẹ đẩy ông ra hói nhỏ.
- Có chịu không?
Thầy Bẩy Cơ hăng hái, nói:
- Nhất định, nhất định rồi cưng ơi.
Đào ỏn ên, nói:
- Có chắc không đó?
- Tại sao lại không cơ chứ. Thầy Hai Cơvừa thu thằng Tấn làm đệ tử. Như con đã biết; ta đã phải mất cả một con Hắc Xà cho con Hương để đổi lấy cái bào thai của nó mà luyện Thiên Linh Cái. Sự thực thì cái bào thai đó đâu có đáng giá bằng con Hắc Xà của ta cơ chứ. Đó chỉ là ta muốn lén thâu con Hương làm đệ tử thôi, như vậy tai mắt mình mới có được ở khắp mọi nơi chứ. Bây giờ con lại chịu làm đệ tử ta nữa rồi, lo gì đất Sài gòn này lọt vô tay ai được. Lúc ấy thả cửa chúng ta làm ăn. Đào mừng rỡ, nàng không ngờ mộng ước lại đạt thành dễ dàng nhưvậy. Vừa định nói lời cám ơn thì thầy Bẩy Ly đã nói tiếp:
- Bây giờ như thế này, hàng ngày con cứ tới đây dụ thằng Tấn đi chơi nhưdựđịnhcủa mấy con quỉcái đó. Đồng thời mỗi ngày ta luyện cho con một chút về bùa ngải. Nhưng tuyệt đối không cho ai hay gì về chuyện hai con quỉ cái này cả, cứ nói là thỉnh thoảng có người tới trong giấc mộng làm tình với con. Nhưthếdù trong người con có thoát ra yêu khí thì thầy Hai Cơ cũng chỉ tưởng loài yêu chồn, yêu cáo nào về phá phách tầm thường nhưvẫn gặp đó thôi. Ta cũng sẽ nói thực với thầy Hai Cơ là dạy con tưởng chữ bùa để ếm vô chúng mà thâu phục chúng nó. Chắc chắn thầy Hai Cơ sẽ không để ý nữa đâu... Hình như có người đang tới, thôi cứ như vậy mà thi hành nghe.

Nói xong, thầy Bẩy Ly buông Đào, ra mở cửa. Thầy Hai Cơ và Tấn cũng vừa tới cửa am. Thầy Bẩy Ly nói:
- Tưởng chuyện gì, ai ngờ chỉ có con yêu chó quấy nhiễu trong khi cô ta ngủ thôi mà. Con sẽ chỉ cho cô Đào luyện chữ bùa, thủng thẳng cô ấy ếm vô mình nó, rồi mình bắt y về giữ nhà lấy phước.
Thầy Hai Cơ cười khà khà, nói với Đào:
- Chỉ có thế thôi mà cũng làm cô kinh hoảng phải không. Chuyện này nhỏ thôi, cứ để thầy Bẩy Ly lo cho.
Đào nhớ lời thầy Bẩy Ly dặn về vụ tương kếtựu kếnên nhìn Tấn nói:
- Anh Tấn giúp em vụ này được không?
Tấn nhìn Đào hỏi:
- Chị cần chuyện chi?
Anh chở em lên cầu xa lộ coi miếng đất. Em đi một mình sợ lắm.
- Bộ chị tính mua đất cất nhà à?
Đào gật đầu.
- Dạ, em có con bạn có miếng đất ngay dưới chân cầu Xa lộ Biên Hoà. Y thua cá ngựa nên tính bán rẻ, mình nhân cơ hội này mua kiếm lời. Anh đi với em nhé. ..
Tấn vô tình bằng lòng ngay, chàng nói:
- Được chứ sao không, từ ngày mẹ tôi mất tới giờ, cứ luẩn quẩn trong nhà hoài. Hôm nay nhân cơ  hội này ra ngoài một chút cho khuây khoả cũng tốt. Bộ~chị có hẹn người bạn ở đó sao.
- Dạ không, cô ta đưa chìa khoá nhà cho em. ở đó chỉ có một căn nhà nhỏ bỏ không giữa bãi mía; cô ấy thấy đất bỏ trống nên cho người ta trồng chút đỉnh kiếm tiền thôi.
- Vậy chúng mình đi liền bây giờ hả?
Đào vui vẻ.
- Dạ... dạ cám ơn anh.
Tấn chở Đào vòng xuống Thị Nghè, qua ngã tư Hàng Xanh quẹo ra xa lộ. Gió ở đây thực mát, chàng hít mạnh làn không khí trong lành mà cảm thấy tâm hồn sảng khoái vô cùng. Đi tới cầu Xa Lộ Biên Hoà, Tấn hỏi Đào:
- Chỉ đường cho anh đi, miếng đất ấy ở đâu.
Đào cười khúc khích.
- Bây giờ không dám dấu anh. Em định mua một vườn cao su ở quá quân trường Võ Bị Thủ Đức lận, lúc nãy nói thực sợ anh không chịu đi.
Tấn cười hì hì, trách yêu.
- Thiệt ớnh cái bà này, nếu tôi không lo đổ đầy bình xăng là có chầu nằm đường rồi.
Đào ép sát bộ ngực vô sau lưng Tấn, chồm tới trước cắn nhẹ vô cổ chàng, n lợm nói:
- Bất quá em ngủ với anh trên xa lộ là cùng chứ gì.
Tấn cười sằng sặc:
- Em biết bây giờ là thời kỳ thiết quân luật. Lính đi tuần thấy hai đứa lui khui bên bờ ruộng họ bắn nát đầu chứ. Đào chỉ tay về ruộng mía phía trong, nói:
- Thì em đưa anh vô ruộng mía kia kìa, có ai nhìn thấy tụi mình đâu mà sợ. Nhưvậy lại càng kín đáo nữa, ban ngày cũng không ai thấy chứ đừng nói ban đêm.
Những cố tình kích thíchcủa Đào đã làmcho Tấn không thế nào chịu nổi nữa. Chàng thấy xa lộ vắng hoe, không có chiếc xe nào lên xuống nên vòng một tay ra sau. Tự nhiên chàng thèm nói tục:
- Em mà đưa anh vô đó đêm nay thì anh sẽ trói em lại căng ra giữa trời cho muỗi nó đốt.
- Em mặc nhiều quần áo đâu có sợ.
- Anh phải lột hết quần áo em ra chứ.
Đào nhây nhúa, nói:
- Nếu vậy em cũng lột hết quần áo anh ra.
Vừa nói nàng vừa rà bàn tay đang ôm trên bụng Tấn xuống dưới. Tấn hơi co người lại, tay lái chàng chệnh choạng nên la lên:
- Coi chừng em làm anh nóng người lên té bò càng cả hai đứa bây giờ.
Đào lại cười khúc khích.
- Chứ không phải anh cứng ngắc rồi à. Tới đó rồi anh biết em.
Tấn trả đũa:
- Chưa biết đứa nào biết đứa nào đâu.
Đào cười ha hả, bảo Tấn:
- Tới rồi, anh đi chầm chậm lại quẹo vô phía này đi.

Tấn giảm tốc độ, cho xe chạy chầm chậm vô con đường đất đỏ chạy dài theo những hàng cây cao su xanh um. Chỉ vài phút sau Đào lại chỉ cho chàng nột căn nhà gỗ cũ kỹ phía trong, nói:
- Anh tới căn nhà đó đi, chúng mình để xe đó rồi đi một vòng coi cái vườn này có đáng giá không.
Có ai ở đó không em?
- Không, căn nhà đó bỏ trống.
Tấn ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao người ta cất nhà lại bỏ trống uổng quá vậy?
- Không phải không có chỗ dùng đâu anh. Căn nhà này cất lên để cho công nhân có chỗ nghỉ trưa và ăn uống khi làm việc thôi. Hết giờ họ lại về chứ không có ai ở đó.

Xe cũng vừa tới mái hiên, Tấn dừng xe lại theo Đào vô căn nhà trống trơn. Chỉ có một cái giường lớn làm bằng mấy tấm ván ép đóng sơ sài trên mấy con ngựa gỗ kê bên dưới. Phía trên không có mùngmềnchănchiếu gì cả, nhưng có lẽ nhiều người đã nằm trên tấm ván này nên nó láng lưỡng. Tấn hỏi:
- Sao giờ này không có ai?
- À, giờ này công nhânvề hếtrồi. Mặttrời cũng xuống khỏi ngọn cây rồi còn gì. Tới sáng mai mới trở lại.
Tấn dục:
- Nếu vậy chúng mình cũng đi coi mau mau lên không có trời tối roi.
Đào bỏ chiếc bóp xuống giường, bất thình nnh quay lại ôm lấy Tấn, cười khúc khích thực dâm đãng.
- Anh tưởng em cho anh về liền bây giờ hả. Trên xa lộ anh làm cho em nóng ran cả mình mẩy có biết không, bây giờ phải bắt đền đi. Anh trói em căng ra như lúc nãy nói đi, chúng mình ngủ ở đây tối nay đó.
Tấn cũng ôm lấy Đào, cười hì hì:
- Trói thì trói chứ sợ gì.
Chàng chưa nói xong đã bị Đàokéo xuống giường, quần áocủa cả hai người bậttungra, rơi tơi tả xuống chân giường. Đào rít lên ngay từ phút đầu, nhưng chỉ một phút sau nàng nhổm dậy bảo Tấn:
- Chúng mình ra ngoài gốc cây cao su nhé anh.

Tấn chưạ kịp trả lời, Đào đã xô chàng ra, nhẩy tới góc nhà, cúi xuống nhặt manh chiếu ai để đó, rồi chạy thực nhanh ra ngoài vườn cao su. Tấn nhìn thấy thân thể trắng muốt, no tròn của Đào và nhất là bộ ngực vĩ đại nhẩy tưng tưng theo những bước chân của nàng, chàng không chịu nổi nữa rượt theo ngay...

Bóng tối đã chẩy dài từ những gốc cây lan ra khắp nơi trong vườn cao su. Đào và Tấn vẫn ôm nhau quần thảo như quên hết thời gian trôi qua thực mau. Không biết bao nhiêu lần thay nhau, kẻ nằm trên người nằn dưới giữa khung trời thiên nhiên đầy tiếng chim chóc nên thơ này.

Lúc bóng tối lan tràn ngập lối thì Nhung và Liên ở trong buồng đang phóng tầm mắt nhìn cảnh cụp lạc giữa Tấn và Đào một chách thích thú. Liên bảo Nhung: .
- Mày coi, chúng nó làm ăn nhưthế kia, tao bảo đảm chỉ nội tối nay con Đào phải có bầu với nó thôi. Không ngờ cha thằng Tấn luyện được phép giúp nó khỏe tđi như vậy.
Nhung cười hì hì:
- Chẳng cần phải có phép thần thông gì, thằng Tấn bản thân của nó đã như thế rồi. Hồi tao còn bồ với nó, khi nó đè được tao ra rồi, có khác gì bây giờ đâu.
- Mày nhìn cái mặt con Đào kìa, mắt nó nhắm nghiền, miệng há ra rên n, có lẽ y chịu không nổi với thằng quỉ này đâu Thân thể nó cong cớn vặn vẹo dữ quá. Hai tay y còn bấu chặt lấy mình mẩy thằng Tấn nhưmuốn xé thằng nhỏ ra từng mảnh vậy đó. Tao nghĩ dù cho hôm nay không phải là ngày rụng trứng của nó, với sự kích thích này thế nào tnlng cũng rụng thôi, làm gì mà không có bầu được chứ.

Nói xong Liên cười ha hả đắc ý, nàng dơhai tay lên trời như chiến thắng đã đạt được. Bộ ngực no tròn cong lên nở trộ dưới làn áo nỏng. Nhung cũng chồm lên, nàng luồn cả hai tay vô mình Liên, nâng bộ ngực ngút ngàn và vục mặt vô đó Hai nàng con gái cuốn lấy nhau như xay bột. Gió lạnh thoát ra từ hai thân thể xoáy tròn trong căn phòng, rít lên những âm thanh thực ghê rợn.
Bỗng Liên bảo Nhung:
- Bây giờ đã đến lúc chúng mình dắt con Tú Trinh vô ma giới rồi. Tao thấy cái bầu của nó với thằng Tấn cũng đã lớn bộn rồi đó mày.
Liên vui mừng cười ha ha.
- Chúng ta đi thôi chứ còn chần chờ gì nữa. Ma giới lại có thêm người rồi ha ha ha...

KẾT THÚC

Hơn tháng sau ngày Đào ngủ với Tấn tại vườn cao su Biên Hòa, Đào đã đi thử máu và biết chẩc là nàng đã có bầu với Tấn. Nàng vội vàng tới nhà chàng ngay. Đồng thời trong thời gian này, Đào đã ếm được chữ bùa của thầy Bẩy Ly dạy nàng vô không những Liên và Nhung mà cả Tú Trinh nữa. Vì sau khi Tú Trinh bị Nhung và Liên dẫn dụ vô ma giới thì nàng đã trốn nhà đến ở chung với Liên và Nhung rồi.

Còn thầy Hai Cơ sau khi lo chu toàn cho Tấn, ông vội vã lên đường trở về hang động ở Thất Sơn tu hành ngay. Vì ông biết rằng; với tài sức của Tấn bây giờ, những loài yêu cỏ chung quanh đó chẳng làm gì được chàng nữa. Vả lại, ông còn bẩy đệ tử đã được xuất sư cũng vào hàng khá ở gần vùng Tấn cưngụ. Nếu xảy ra chuyện gì, các sư huynh đệ giúp đỡ lẫn nhau nên ông mới yên tâm trở về Thất Sơn tiếp tục tu hành. Ông cũng đã ưnh, nếu hai con ma nữ lúc trước trở lại một mình Tấn cũng thừa sức giết chúng nó rồi. Bây giờ là lúc ông phải trở về tiếp tục tu hành để chờ ngày theo chân các vị Phật Tổ.

Còn sáng nay khi Đào tới nhà Tấn báo tin cho chàng biết kết quả của bác sĩ là nàng có con với chàng thì Tấn rất mừng rỡ. Chàng công bốluôn với mọi người là sẽ làm đám cưới với Đào ngay và Đào cũng hứa với Tấn là nàng bỗ rơi ông Sáu liền khi ông ta về kỳ này. Đào không còn tiếc rẻ gì ông già này nữa vì thực sự bây giờ nàng đã có cả bạc triệu trong tay do Liên và Nhung cho.

Thầy Bẩy Ly cũng được Đào cho biết riêng là đã ếm đủ chín lần chữ bùa vô Liên, Nhung và Tú Trinh nữa. Ông vui mừng sai Tấn lập trận ngay đêm nay để quyết giết hết những con yêu nữ đã biết quá nhiêu về ông. Đúng nửa đêm, bàn thờ đã được thiết lập xong. Từ hồi sáng, thầy Bẩy Ly đã cốtình giữ Đào ở lại nhà Tấn vì ông biết rằng để nàng đi tối nay là tụi yêu nữ kia sẽ làm thịt nàng liền.

Lúc ấy ông kêu Đào và Tấn vô am nói hết mọi việc cho Tấn nghe, vì mọi chuyện không còn gì phải giấu giếm gì nữa. Duy chỉ có một điều, ông nói bớt đi số thai nhi cha Tấn có thể hổ trợ chàng trong việc làm tình với phụ nữ: Thay vì bốn ông nói có ba thôi, vì ông đã bảo Đào dấu nhẹm chuyện ông trục thai nhi của Hương để luyện Thiên Linh Cái. Tấn nghe xong cũng bán tín bán nghi vì chàng không tin tưởng ở thầy Bẩy Ly bao nhiêu.

Đúng nửa đêm. Trước bàn thờ hương trầm nghi ngút. Thầy Bẩy Ly để Đào trần truồng nằm ngửa trước mặt: Ông đã bảo Tấn ngồi áng ngữ trước am. Phía trong chỉ có mình ông và Đào. Lúc thầy Bẩy Ly làm phép thì cả Liên, Nhung là Tú Trinh cùng nóng như lửa đốt vì các nàng cũng vừa biết Đào đã có bầu, nhưng không ai tới gần Đào được, vì chẳng những có thầy Bẩy Ly mà còn Tấn luôn theo sát bên mình Đào. Cả ba chỉ chờ Đào ra khỏi nhà Tấn là hốt hồn nàng liền. Tới khi thấy Đào cởi bỏ quần áo nằm giữa trận pháp của thầy Bẩy Ly thì hết hồn, nhưng cũng chưa biết chuyện gì sẽ xẩy ra. Tất cả đã định bàn tính liều một phen, xông vô cướp người, nhưng lại thấy Tấn cởi trần ngồi ngay trước am với chữbùa sáng ngời trên ngực, nên chỉ dám núp trên cây si sau nhà nhìn xuống.

Lúc ấy, sau khi thầy Bẩy Ly đọc kinh kệ một hồi, làm phép và ếm bùa vô một ly nước lạnh. Đưa cho Đào rồi nói:
- Con hớp một ngụm thực lớn, khi nghe thầy hô phun thì con ráng lấy hết sức phun hết ngụm nước trong miệng lên trời. Nhớ là phun cho hết và càng mạnh càng tốt, hãy nhắm mắt lại và mặc kệ cho nước rớt xuống mặt cũng không sao.

Nói xong, thầy Bẩy Ly bắt ấn niệm chú, đợi cho Đào ngậm nước trong miệng, thầy thét lên thực lớn:
- Phun ?
Đào nín thở, phun mạnh ngụm nước trong miệng lên không. Ngay lúc ấy, thầy Bẩy Ly dùng hai ngón tay trỏ và giữa, duỗi thẳng làm kiếm, chặt ngang luồng nước vừa phun lên trong miệng Đào đứt làm hai đoạn.

Ngoài sân, có tiếng thét nghe rợn người. Tự nhiên trời đang quang đãng lại nổi lên một tràng sấm động vang ầm, kéo dài ra mãi tận chân trời. Tấn đang ngồi tọa thiền trấn trước am, giật nảy mình vì nhìn thấy có ba thân thể thiếu nữ từ trên ngọn cây si lao xuống nằmtrợn mắtdẫy đành đạch, cả ba cùng trần truồng. Chàng nhìn rõ hai cô trong số ba người đó có bầu. Tấn hoảng hết tiến lại gần và tá hoả nhận ra cả ba người là ai. Một nàng có chiếc bầu thực lớnnhìn Tấn thảmnão thì thào, giọng nàng vi vu như từ cõi xa xăm vọng về:
- Anh Tấn ơi, ngàn đời em vẫn yêu anh. Âu cũng là số trời không ai cãi được. Giòng họ anh chỉ có thể có một đứa con thôi... Muốn thêm cũng không được... mà... muốn... bớt... cũng... cũng... cũng... không xong...

Lúc ấy thầy Bẩy Ly và Đào cũng đã chạy ra. Ba cái xác chết từ từ chảy thành nước biến vào lòng đất làm Tấn ngơ ngác như người mất hồn. Bây giờ thì chàng đã hiểu rồi.

Đứa con duy nhất của giòng họ chàng đang nằmtrong bụng Đào Tấn ôm lấy Đào, nước mắt trào ra ướt đẫm khuôn mặt.  Bỗng chàng nhớ tới Hương, vội vàng chạy vô nhà tìm kiếm nhưng không thấy nàng đâu, Tấn kêu lớn:
- Hương... Hương... Hương ơi...
Thầy Bẩy Ly vội chạy lại giở nắp giếng sau nhà, nhưng con Hắc Xà cũng đã biến mất. Thầy nói nho nhỏ:
- Ý trời đúng là ý trời!

Hết


<< Lùi - Tiếp theo