Hot
khong biet
Truyện sex người lớn

Bà cai tổng Lúa ngồi trên ở bộ ván gõ, vừa quẹt vôi têm trầu, vừa nhịp cây roi tre đen đét, trổi giọng bề trên:
- Nè, Tư Đẹp. Tao hỏi bây phải khai thiệt. Bây với thằng Bảy Hợi toa rập ăn bớt, ăn xín lúa ruộng mấy vạ ? Liệu hồn bây, có sao nói vậy, may ra tao thương tình châm chước. Bằng như gian dối, tao mà biết được thì đừng hòng sống nghe bây.


Tư Đẹp cúi đầu, nằm dài dưới đất, khóc tức tưởi, oan ức có miệng mà không nói được. Nó cảm thấy tủi thân nghèo, đem thân đi ở đợ, làm mườn, ăn hột cơm chẳng đủ no. Vậy mà còn bị chủ nghi ngờ. Cô cứ nằm im thút thít. Bà cai tổng hỏi mà không nghe trả lời, nổi tam bành, quơ cây rơi nhảy khỏi ván, sẵn giọng:
-Mèn đét thánh thần ngó xuống mà coi nó lì lợm, gan lì không chớ. Tao hỏi bộ bây điếc sao hỏng trả lời hả. Bây khinh tao vừa thôi chứ.
-Dạ, oan cho con lắm bà ơi. Hồi nào giờ con đâu dám tham lam lấy của ai dù đồng xu cắc bạc chớ nói gì lúa vả, lúa thùng.
-Hứ, cái giống ở đợ tụi bây tao còn lạ gì. Bây nói hỏng tham lam, vậy chứ ai vô đây xúc mất năm vạ lúa ngoài lẫm. Bộ chuột ngậm chắc ? Tao hỏi bây có chịu khai thiệt không ? Hay đợi tao đóng trăn cho kiến lửa cắn bây mới chịu mở miệng ?
-Dạ, con thề có trời đất mần chứng.
-Thôi, thôi. Bây đừng có già mồm lẻo mép mà thề thốt. Trời cao đất rộng hỏng ai thấy tụi bây trộm cắp hết á. Tao hỏi có phải thằng Bảy Hợi xúi bây ăn cắp lúa hông ?
-Dạ, con nói rồi. Bà nghi oan cho con dí anh Bảy.
-Oan nè, nghi nè. Bây còn dám nói tao vu khống bây nữa hả ?
Bà cai tổng nghiến răng trèo trẹo, quất lia lịa khắp người Tư Đẹp. Cô gái lăn lộn, khóc gào, đau đớn nhưng bà cai tổng không hề động lòng thương hại.

Bà liền tay đánh Tư Đẹp cho đến lúc cây roi tre dập nát. Vẫn chưa đã giận, bà hăm:
-Tao kỳ hạn từ giờ tới mai mà bây hỏng khai thì tao lôi đầu bây ra nhà hội đồng cho thầy hương quản mần việc. Bây đừng tưởng vậy là yên với tao nghe chưa. Đi đi cho khuất mất tao. Cứ nhìn cái bản mặt tham lam của bây là tao hỏng ưa rồi.
Ngay lúc Tư Đẹp lồm cồm bò dậy, định lủi ra nhà sau, thì ông cai tổng bước lên thềm. Nghe giọng eo éo của vợ ông biết ngay có chuyện hỏng êm, liền hỏi vọng vào:
-Cái gì mà bà la hét chói lọi như ma bắt vậy bà ?
-Ủa, ông dìa đó hén. Ừa vô đây, vô tui kể cho nghe cái ngữ người ăn người làm gì mà tham lam như quỉ hà. May là nó bà con chòm xóm với mình đa. Mà cũng tại ông hết á.

Ông cai tổng vừa kéo ghế ngồi vừa rót trà ra tách. Chưa kịp uống giải khát vợ đổ trúc lên đầu tại mình, ông chưng hửng hỏi tới:
-Tại tui giống gì ? Bà nói hỏng đầu hỏng đuôi làm sao tui biết chớ ?
-Ông tối ngày ra chợ tới họp hành thì làm sao biết chuyện nhà...
-Nữa, bà sao cứ đâm hơi hoài. Thì tui có chức có quyền phải đi đây đi đó mần việc chứ. Chuyện trong nhà trong cửa bà quán xuyến là phải rồi. Trách tui cái nổi gì. Tại tui giống gì bà nói nghe coi.
-Thì ông tài khôn, thài lai rước con Tư Đẹp dìa bây giờ mới có chuyện bực mình.
-Mà chuyện gì ? Sao hỏng nói huỵch tẹt cho rồi, cứ vòng vo tam quốc, thật chán bà ghê vậy đó.
-Chớ hỏng phải sao ? Ông một hai khen con Tư Đẹp nết na, thật thà, siêng năng, giỏi dắn, đòi rước nó vìa để bây giờ nó toa rập dí thằng Bảy Hợi ăn cắp lúa của nhà...
-Ủa, Tụi nó ăn cắp lúa hồi nào ? Mới đây hay lâu rồi ?
-Mới sờ sờ chớ lâu lắc gì. Năm vạ lúa chứ ít ỏi gì đâu ông ?
-Chèn đét, tới năm vạ lận ?
-Ừa. Bộ tui thêm bớt vu oan giá họa gì nó sao ? Thiệt đúng là cái ngữ nuôi ong tay áo mà.
-Bà nói tụi nó ăn cắp lúa ở đâu ? Ngoài đồng hay trong lẫm ?
-Ngoài đồng ông nội nó hỏng dám nữa nói gì kẻ ăn người làm. Lúa trong lẫm đầy ấp, nó xúc lén tưởng tui hỏng hay biết, chớ đâu có dè qua mặt tui sao nổi ông.
Ông Cai Tổng vụt cười ngất, vỗ đùi đánh bép một tiếng, giã lã.
-Vậy mà bà cũng mầm um sùm, tưởng đây trời sập tới nơi.

Bà Cai Tổng tưởng chồng bênh người làm, giận đỏ mặt, ong óng giọng chanh chua:
-Quỷ thần thiên địa ơi ngó xuống mà coi. Năm vạ lúa cả trăm đồng mà ông còn nói ít hả. Ông còn bênh nó nữa hả.
-Tui nó bà nghi oan cho con nhỏ rồi.
-Oan ức cái nổi gì, hỏng nó vô đây còn ai trồng khoai đất này. Tui biết mà, ông đâu còn coi tui ra cái thể thống gì. Tui chết cho ông vừa lòng đây.
- Bà này hỡ cái là bài hãi hàng xóm cũng nghe. Tui khi bà cái giống gì. Tui biết rành tụi nó hỏng dám mần cái vụ trộm cắp tày trời đó thì tui nó chứ binh ai bỏ ai.
-Sao, ông nói vậy mà nghe được hả. Hỏng mất vậy chớ nó đi đâu ? Tui hỏi ông hỏng lẻ lúa nó có chân bò đi ?
-Đi lên dinh quan chủ quận chớ đi đâu ?
-Hả, ông nói vậy nghĩa là sao ?
-Tui biểu thằng Bảy Hợi đong mang lên kính biếu quan chủ quận ăn lấy thảo. Lúa nàng thơm chợ Đào, hột lựu quí hiếm, tặng bề trên mới có tình nghĩa chớ bà.
Bà Cai Tổng chưng hửng, vẻ xụi lơ. Một lát sau chép miệng thở hẳn ra:
-Ủa, nói vậy ông xúa lúc lễ lạc quan chủ quận hén.
- Vậy chứ ai. Mà bửa sửa soạn lên quận tui có dặn thằng Bảy Hợi bà có nghe chứ bộ.
-Ối, tôi lắt nhắt trăm công nghìn việc, tâm trí đâu mà nhớ bao đồng á.
-Vậy bà mần gì tụi nhỏ hả ?
-Thì....ối kẻ ăn người làm, tui có lỡ giận đánh mấy roi...để rồi đền bù cho nó vài đồng mua thuốc uống chứ có gì..
Ông Cai Tổng đi vào nhà trong. Bà cai tổng ngồi buồn xo, nét mặt đăm chiêu nghĩ ngợi tới chuyện này chuyện nọ. Bà chợt chép môi nói một mình:
- Sao mình nghi quá hỏng biết. Hỏng biết ổng có xúc lúa biếu xén cho quan chủ quận hay bao che cho con ngựa cái đó hỏng chừng...Để rồi coi, tui mà phát giác được chuyện gì, ông đừng hòng yên ví tui.

Bà cai tổng te te đi lại võng, nằm gác tay lên trán, trí óc miên man nghĩ đủ điều. Gió thổi hiu hiu đưa bà trôi vào giác ngủ lúc nào chẳng hay. Trời đã chạng vạng tối, Đẹp ngồi co ro dưới gốc bần ổi ở dựa mé kinh, đầu gục lên gối, nước mắt ràn rụa như mưa. Hai Tròn khổ tâm vô cùng, mà chưa biết lựa lời nói sao cho người yêu vơi bớt đau khổ. Anh thu hết can đảm, bạo
gan choàng tay qua vai người yêu, kéo Tư Đẹp tựa sát vào ngực, vỗ về:
-Nín đi Tư, mình trót mang kiếp nghèo, làm tôi làm mọi mà chủ hỏng thương thì đành chịu ... cho qua tang lễ. Chờ hết công nợ dìa ở với nhau rau cháo qua ngày. Em khóc buồn riết cũng hỏng giải quyết được gì, càng khổ anh thêm Tư à.
-Em cũng hiểu vậy mà hỏng khóc hỏng được anh Hai ơi...Mình nghèo thì cạp đất sống, đời nào dám tham lam. Vậy mà bà Cai nỡ vu oan giá họa, nghĩ tức chứ anh Hai.
-Ừa, thì ai hỏng tức. Anh nghe tin bà Cai đánh đập em bầm dập, anh cũng đau xót lắm chứ bộ. Mà điều, nghe lời anh quên đi Tư. Trời có mắt, mình ở hiền thì sẽ gặp lành, ai thất nhơn ác đức cũng có ngày trời hỏng dung đất hỏng tha cho họ đâu. Bà cai đánh em chắc đau lắm, anh có mang dầu theo nè, ở chỗ nào đâu để anh sứt cho mau lành.

Đẹp xoay người sang, thì Hai Tròn đưa tay vén áo nàng kéo lên, tay thoa dầulên những vết roi, mắt Hai Tron quan sát thật kỹ trên lưng nàng vì Đẹp có một làng da trắng thật mịn màng, với những sợi lông tơ trông rất hấp dẫn, bàn tay anh từ từ di chuyển nhẹ nhàng sang bên eo của Đẹp làm người con nhỏ nổi gai óc đầy người, nàng nói:
-Anh Hai thoa dầu xong chưa anh Hai.
-Ơ`...ờ...sắp xong rồi...
Hai Tròn thoa dầu cho Tư Đẹp không biết đầu óc nghĩ ngợi gì mà con cu thì cương cứng ngắc, miệng thì nuốc nước miếng hai ba lần. Bất chợt hắn lòn tay ra phía trước kéo ôm nàng đè xuống vào lòng, tay thọt vào bên trong áo ngực bóp lia lịa lên vú nàng, miệng run rẩy lấp bấp nói:
-Đẹp ơi. Anh yêu em...
-Anh Hai, anh kỳ quá, mau thả em ra đi.
Như một tia điện kỳ lạ nó đang chạy rần rần trong cơ thể khi mấy ngón tay của Hai Tròn vừa chạm lên đầu vú nàng, cô gái ú ớ lên mấy tiếng:
-Anh...đừng mà...em khó chịu quá anh ơi
-Em cho anh đi, anh chờ hết nổi rồi.
Hai Tròn được trớn, hắn dùng chân kẹp lên đùi nàng rồi kề miệng xuống bú lên núm vú nàng tới tấp. Đẹp chịu hết nổi, nàng bắt đầu khởi sự rên rỉ, hai tay ôm siết chặt lấy bờ lưng hắn, Hai Tròn thấy nàng tỏ ra không còn chống đối nữa, hắn lấy chân ra rồi đưa tay xuống lòn vô trong quần nàng, Hai Tròn tay run bay bảy vuốt vuốt nhẹ trên cái mu lồn của Đẹp. Lông của nàng đã rịn ướt tự bao giờ vì chất dâm thủy của nàng.
Bỗng có tiếng chú Bảy Hợi ở đằng chòi kêu giật ngược:
- Tư ơi.....tư. Bây chun cái lùm nào sao tao kêu réo hỏng thấy lên tiếng vậy cà.
Đẹp luýnh quýnh đẩy Hai Tròn tách xa khỏi người, nàng kéo vội áo xuống, sửa lại cái áo ngực cho ngay ngắn đứng vụt lên, vẻ hốt hoảng:
- Chết mồ rồi, chú Bảy kêu em. Chắc bà cai tổng kiếm chứ hỏng chơi đâu.
-Gì mà sợ giữ vậy. Hết việc rồi cũng cho người ta thảnh thơi, thoải mái chút chớ.
-Ở đó mà thảnh thơi, thoải mái. Bả mà biết em lén đi ra đây với anh, bả dần em chắc chết luôn. Thôi, anh dìa đi, em trốn đi ngõ kia. Hỏng ấy bà cai tổng biết hai đứa mình hẹn hò nhau ngoài này, thâm em chắc bầm dập chớ hỏng yên đâu.
-Ừa thôi anh dìa nghe. Nè cho anh hun cái đi. Nhớ thấy mồ. Mới gặp nhau chút xíu bị kỳ đà cản mũi rồi.
-Ý hỏng được đâu, hỏng lo dìa đi còn ở đó mà đòi hun hít.
Hai Tròn không đợi Tư Đẹp chấp nhận, anh bất ngờ kéo người yêu ngã vào lòng, đặt cái hôn nồng nàn lên má nàng và cứ thế ôm siết chặt thân người Tư Đẹp.

Nàng bẽn lẽn, hết hồn hấp tấp đẩy Hai Tròn ra, vụi bỏ chạy, trong khi chàng trai đứng nhìn theo bón dáng người yêu đầy thương cảm, quày quả bỏ đi vừa tặc lưỡi tiếc rẽ:
-Mới gặp, chưa được gì hết đã bị cha Bảy Hợi này phá đám rồi.
Mãi miết cắm cúi lũi tới, Hai Tròn không chú ý trước mặt, bất ngờ đụng mạnh vào người đi ngược chiều. Cả hai cùng té lăn xuống ruộng. Người nọ lồm cồm đứng lên, phủi đất cát bám quần áo, vừa cự nự:
-Thằng nào đêm hôm lọ mọ vào ruộng tao làm gì, ăn trộm hả ?
Nghe ra đúng giọng ông Cai Tổng, Hai Tròn chột dạ, định vọt chạy nhưng ống quần bà ba nhè dính cứng vô đám cỏ xước, càng vùng vẫy càng bị kẹt thêm, nên ông Cai Tổng thộp ngực hét lớn:
-Bảy Hợi đâu ? Thằng bảy đâu, xách cây chỉa ra đây mau.
Hai Tròn quýnh quáng la bài hãi:
-Con đây...Con là Hai Tròn đây bác Cai Tổng.
-Ủa thằng Hai Tròn ha? Bây đi đâu rị mọ đêm hôm ngoài này vậy hả ?

Vừa lúc Bảy Hợi tay xách cây đèn chai tay xách cây chỉa ba chạy tới. Ông cai tổng đã buông ngực áo Hai Tròn ra cưởi dòn. Trong khi chàng trai tiu nghĩu đứng xụi lơ:
-Bác cai tổng làm con sợ té đái luôn vậy đó. Hú hồn, may mà con lên tiếng chớ hỏng ấy lãnh đủ cây ba chỉa lòi ruột như chơi à.
-Bây đi đâu mà hỏng đèn đuốc gì ráo trọi vậy ?
Hai Tròn ấp úp nói trớ:
-Dạ, con đi thăm cậu tám con ngoài vàm, gặp mấy thằng bạn nhậu quắc cần câu, lội vìa tới đây thì gặp bác Cai tổng đó chứ.
Ông Cai Tổng cưới khà nhìn ngó bộ tướng Hai Tròn tỏ ý nghi ngờ hỏi:
-Bây nhậu vìa sao tao coi bộ tỉnh queo vậy..., mà thôi tao rành quá mạng rồi. Phải đi mò đàn bà giá nói bác nghe chơi...
-Dạ bác nói oan con rồi...Làm gì có vụ đó.
-Bây có đi mò đàn bà gía cũng không mắc mớ gì tới tao. Có điều mai mốt đi đêm nhớ cầm theo đèn chai nghe. Lớ mớ lỡ thằng bảy tưởng trộm lụi một chỉa rồi đời nghe cháu.
-Dạ..con cám ơn bác cai tổng có lời dạy...Dạ con dìa.
Đợi cho Hai Tròn đi một đổi xa, ông Cai Tổng quay qua Bảy Hợi, buột miệng bâng quơ::
-Ủa, con Tư Đẹp hồi sập tối tới giờ đâu sao tao hỏng thấy vậy Bảy?
-Dạ thưa ông cai tổng, chắc bà sai bảo nó mần chi đó.
-Đâu có mậy, bả với cô Bảy Diệu mày đi chợ, mai có giỗ bộ bay quên rồi hay sao chớ.
-Dà...hay là để con đi tìm nó. Dạ, mà ông Cai Tổng cần nó vụ gì để con dặn luôn.
-Biểu nó lên tao nói chuyện...Đi...Đi
-Dà, thưa ông con đi.
Lúc Bảy Hợi men ra chò chỗ đám bạn ở làm công cho gia đình ông bà cai tổng, đèn tắt tối thui, gió ào ào mà cửa chòi mở toác hoác, đập vô vách phên lịch bịch hỏng ai đóng. Bảy Hợi ngạc nhiên hỏi to:
-Con Tư với chị Năm có trỏng hôn vậy.
Vẫn không ai lên tiếng, Bảy Hợi ngần ngừ một lát đành bước đại vô chòi. Lệnh ông Cai Tổng, Bảy Hợi đâu dàm sai chạy, dù kẹt chỗ đàn bà con gái ở, Bảy cũng phải ép bụng chui tọt vào, la hoảng:
-Bớ bà Năm Nâu, bớ Tư Đẹp. ngủ thức lên tiếng coi.
Tư Đẹp từ lúc chạy bán mạng về chòi, vội vàng chui vô nốp nằm im re, đâu biết chị bạn ở như mình ngủ hay thức, nhưng cũng nơm nớp sợ bị khám phá vụ tò tí với Hai Tròn nên lúc nghe tiếng Bảy Hợi càng chết điếng trong lòng, nằm im thin thít. Bảy Hợi vô tới trong, kêu la mà vẫn không nghe ai ừ hử, ngạc nhiên lầm bầm:
-Lạ chưa, sao hỏng ai lên tiếng trả lời trả lãi kỳ vậy cà.
Tư Đẹp nhột nhạt làm bộ cựa mình, ú ớ:
-Ai đó, ai vô chòi chi vậy ?
Bảy Hợi vội vàng lên tiếng:
-Tui, tui Bảy Hợi đây cô Tư

 


Lùi - Tiếp theo >>