Topless
khong biet
Truyện sex người lớn

Mặt khác, tôi không thể quên đi cái ấm áp dần dà xâm chiếm và ngự trị trong cơ thể tôi, mà khởi nguồn là từ nơi chiếc lưỡi bác, từng ly một ấn về phía trước, và còn len lõi.

"Bác Tám ơi ....!", tôi thì thào trong hơi thở, tay bấm chặt vào tay, vẫn còn quàng sau lưng thân cây, nhưng hai chân tôi càng lúc càng yếu dần trước sự gia tăng cường độ của bác. Cái cảm giác sao mà êm dịu, ngầy ngậy béo béo như ăn phải một cục bơ nghẹn ở cổ, tuy sướng mà khó chịu, kềm theo cảm giác buồn tiểu. Và cuối cùng, tôi quỵ xuống thật, cho dù cố chống chế thêm nữa, hai chân tôi như uống phải thuốc liệt. Mắt lại cứ nhắm nghiền, mà lưỡi thì khô đắng, may nhờ nước mưa thấm qua môi.

Tôi nuốt nước miếng, không ngờ mình đã ngồi bẹp xuống gốc cây từ lúc nào, lưng cào bung cả chén mủ cao su, mà cảm giác vẫn bám sát theo cửa mình. Qua màn đục của nước mưa hoen trên mí mắt, tôi lim dim nhìn bác Tám. Bác đã nằm rạp trên mặt đất. Thật tội lỗi quá, sao tôi bỗng thấy thương bác quá, định chấm dứt cái trò kỳ dị này, nhưng tay chân đều bủn rủn. Cái sướng lại cứ đột xoáy vào tận đáy, đánh càng lúc càng hăng không kịp cho tôi chống chế. Tôi gần như gào lên như một con điên say rượu, đang đánh ghen. Bác Tám thật ác quá, ngoạm chặt bằng cả mồm, không cho tôi cục cựa. Và cứ thế, bác nít chặt vào háng tôi ...Thình lình, như cái đê tức nước vỡ bờ, tôi bỗng nghe một giòng chảy đặt sệt, mãnh liệt, đổ ầm qua âm đạo, như cái cảm giác của cây cao su bị người ta xẻ thịt, đổ tràn ra sữa nhựa. Sướng khiếp quá! Tôi nảy bụng lên như một vũ nữ Ba tư. Không biết tôi có thét to chăng, nhưng chỉ nghe âm thanh "ê, a" trong cổ họng. Tôi nhớ mình co giựt thêm mấy cái rồi buông thỏng mình, và diễn cảnh của một đứa con gái quằn quại kẹp chặt đầu người đàn ông vẫn còn tiếp tục đến khi tôi mở mắt. Hai gót chân đặt lên lưng bác hồi não không hay.
Lúc dư âm còn chưa dứt, tôi đã thấy sức nặng đè tựa trên ngực. Bác Tám chồm lên rồi, tay bác quơ quơ tự kéo luôn kéo quần đã xút nửa đường. Tôi biết giờ phút đó đã tới, giờ phút để làm một người phụ nữ chân chính, giờ phút để làm vợ bác Tám đây mà. Ôi, sao tôi thấy sung sướng lạ thường !

Nhắm mắt, tôi chờ đợi và đón nhận, hai tay đưa lên cởi luôn mấy cút áo dùm bác. Thiết nghĩ, những lúc con người trần truồng nhất là những lúc con người chân thật nhất. Không giả dối. Tôi còn muốn giữa tôi và bác không có lớp rào nào ngăn cản, dù nó chỉ là mãnh áo mong manh.

Áp chặt em đi anh, tôi thầm gọi bác Tám và ôm ghì bác vào lòng tôi. Đất lạnh, mà tôi vẫn thấy ấm. Lá mỏng, mà sao tôi vẫn thấy êm. Cây xướt cả vào lưng, mà tôi vẫn tê tái trong lòng. Cả con người bác, mình trần không che đậy, bây giờ, hoàn toàn nằm trên người tôi, làm tôi sướng rơn từng tế bào trong cơ thể.

Bỗng một cái gì nóng như lửa đốt lèn giữa vào cửa mình, giựt tôi trở lại với thực tại, phát hiện ra cái gì đo nhoi nhoi trong cửa mình, không khỏi làm tôi buồn nứng. Lại thấy lúc nó nhấp nhấp, lúc tưởng đã vào trong, nhưng lại bật ra ngoài, rồi phải bắt đầu lại từ trước.

Mưa càng đổ nặng hạt hơn, nước bắn lên tóc và tai, phát ra tiếng lỏm bỏm. Bác thì cứ tiếp tục cố gắng, tôi tiếp tục kiên nhẫn. Nếu như lúc đó không phải có thân hình bác che chở, chắc đôi mắt tôi không thể nhìn được sự căng thẳng trên khuôn mặt bác, sự co giựt của các cơ bắp, của hơi thở hào hển, của đôi mắt lim dim, nhìn được cả một khung trời mưa giăng đang đổ phùng xuống hai tấm thân trần.

Có phải cái đó gọi là khoái lạc ? Tôi cũng chưa bao giờ thấy ai biểu hiện cái khoái lạc ra làm sao, ngoại trừ tôi cảm nhận nó chỉ vừa mới đây thôi.

Một lát sau, tôi bỗng kiểng chân lên khi thấy bác cứ nhoài người về phía trước. Một cảm giác như xâm xoi nhói vào đầu cửa mình, thốn thắt. Tôi bấm chặt lấy lưng bác để kềm lại nhưng mông bác cứ quặn lên, quặn xuống giữa hai đùi tôi, tìm chỗ đi vào. Càng lúc tôi thấy càng đau hơn. Những lằn xướt rát buốt do thân cây cào xé trên lưng, bây giờ không còn thấm ly nào với cái đau bên dưới. Tôi bấm môi chịu đựng, nghĩ rằng lát nữa thôi thì cơn đau sẽ qua mau.
Rồi thì, dòng suy nghĩ vừa tắt, một cái nhói đau kinh khủng đi tọt vào trong, như một thanh sắt nung lấy thế đâm sâu vào, xé toạc thân tôi ra làm hai mảnh. Bất giác tôi phải la toáng lên. Theo phản xạ tự nhiên, tôi vòng chân kẹp chặt lấy mông bác, vì mọi cử động của bác là một con dao cắt ngang qua da thịt. Nhưng dường như bác không chịu ngừng, sự tiếp tục của bác và đôi chân ngăn cản của tôi tạo ra một diễn cảnh tượng của một con sâu rợm đang trườn mình trên cọng cây, trườn nhưng không xê dịch được chút nào.

Thoáng một cái là cơn đau chợt dứt. Thay vào đó là một cảm giác khỏa lắp, cảm giác đầy đặn, như một cái nêm chêm vào lỗ trống, vừa vặn làm sao. Không biết từ lúc nào, tôi buông lỏng đôi chân kẹp mông bác. Sự dập dồn càng tăng nhanh, đến như hai chân tôi giương lên trời một cách rất lạ lùng, tự nhiên. Cái khoái cảm của rút và đâm, của đâm và đâm tới nữa, của rút ra gần hết và đâm mạnh vào, của cái nông da thịt ra hết rỡ, rồi kéo ra làm cho da thịt nghiến lại, quặn theo cơn xoáy nặn ra ngoài; Rồi ứ nước, nhoèn nhoẹt những tiếng sột xoạt mà chỉ có chính da thịt của cơ bắp ngay đó mới có thể lắng nghe được, làm tôi chết lịm.

Phải nói tất cả cái cảm giác đó đến rất nhanh, ào ạt, ngắn ngủi, và sau cùng là những cái phình-rồi-xẹp-rồi-phình, lèn chặt trong cửa mình, chất ngất, đầy ắp, nhễ nhại. Kềm theo là sự co và dũi đến căng kiệt của bác Tám, cho tới khi bác căng cứng, rồi xẹp như cái bong bóng, nằm xì trên bụng tôi. Thở hào hển.

Xong. Hết. Thế là hết. Ngắn ngủi. Trọn vẹn hay thiếu thốn, tôi hoàn toàn không biết, chỉ đoán cái cảm giác giao hợp là vậy. Lúc đó, tôi chưa nghĩ tới khoái cảm tột đỉnh là gì, chỉ thấy mình sao tỉnh táo, ráo quảnh, thỏa mãn tinh thần. Tôi người con gái ... giờ đây ... không còn là con gái nữa. Có phải vì vậy mà tôi cho là hết vừa rồi chăng ? Trinh tiết. Trao cho người mình thương cũng đáng chứ, nhưng mất đi cái quí nhất của đời con gái ai không tiếc. Tôi nằm im với bao ý nghĩ lẫn quẫn trong đầu. Qua làn nước hoen ở nơi mi, tôi thấy bác Tám đang mặc lại quần áo. Thình lình, tôi thấy lạnh. Không biết tại mưa lạnh, từ hồi tới giờ đã lạnh, hay tại cái sự trơ trẽn của tình dục làm cho tôi thấy lạnh.

"Mặc áo vô đi", bác quay đầu lại nói. Không còn nghe tiếng xưng "em", tôi gật gù, rồi lồm cồm ngồi dậy, quơ lấy quần đã sũng ướt. Nhìn xuống đùi, những vết tích vẫn còn đó, của màu trắng đục đàn ông và một chút hồng xen lẫn nước mưa. Không biết đó có phải là trinh tiết, hay là chút nước màu của cành lá chết. Tôi quẹt ngang, rồi mặc lại quần. Chiếc áo rách toạc vứt gần đó cũng được tôi vén khéo choàng lên.

Bác Tám đứng đó, nhìn tôi lắm lét, không hiểu ông đang nghĩ gì. Bây giờ tôi muốn chạy lại ôm chầm ông hết sức, nhưng cái nhìn của ông lạnh lẽo làm sao, khác hẳn với ban nãy. "Con lấy bó cũi rồi về", bác nói. Tôi "ờ", rồi lẳng lặng bước theo gót bác, bì bõm bì bõm, thoăn thoắt trên con đường ngập nước, trở về.

Về đến nhà, bác gái trông đã lâu, đón chúng tôi ngoài cửa hỏi dồn. Bác trai không đáp, chỉ bắt tay làm việc. Tôi thì ú ớ không biết giải thích sao, cũng bắt tay giúp bác trai, lợp lại mái lá.

Không ngờ đêm hôm đó tôi bị sốt. Ho gần như sáng đêm. Má tôi nói tôi dầm mưa cảm lạnh. Bà mang tôi ra cạo gió, phát hiện những vết cào xướt trên. Tôi giải thích do bị té, cây quẹt, bà cũng tin. May nhờ chén cháo nóng sáng hôm đó, tôi đỡ phải liệt giường. Song mất mấy ngày sau mới hoàn toàn hết hẳn. Bác Tám trai gái có sang thăm tôi, nhưng lại ra về rất vội vàng, ánh mắt bác trai có vẻ xa lạ làm sao ấy, không biết bác có thấy mặc cảm nào, hối hận nào chuyện đã xảy ra. Xin đừng nghen bác, tôi nghĩ vậy, bởi vì con không hề hối hận chuyện đã xảy ra, xin bác cũng đừng.
Con Mai này đâu phải còn con nít nữa, bác thường nói với con như vậy. Tôi tưởng sẽ nói cho bác hiểu những điều suy nghĩ đó, nhưng lại không hề có dịp.

Tôi cũng không ngờ cái lần ân ái đó là lần đầu tiên cũng như lần cuối. Bác trai quyết mực không làm lỗi với bác gái dù cho tôi có nhiều lần bày tỏ, khuyên lơn, khiêu khích, giận hờn, hoặc hơn thế nữa là lả lơi, nhưng lần nào tôi cũng được đáp lại bằng bộ mặt rầu rầu, nói rằng: "Không bao giờ tái phạm nữa".

Tôi đã đùng đùng nỗi giận khi nghe lời bác nói. Rồi từ sự giận hờn nhõng nhẽo, tôi đi tới giận thật sự, tôi làm hết mọi cách, nhưng vẫn không kết quả. Tôi quyết định tránh mặt bác, tránh luôn hơn hai tháng, và đương nhiên tôi không bao giờ tắm mương mỗi khi có sự hiện diện của bác trai. Lúc đó, nhiều lúc bác gái sang thăm, hỏi han vì sao tôi không tới, tôi chỉ đáp lạnh lùng là "Không rãnh". Bà đoán tôi giận hờn chi đây, nhưng không đoán ra được điều gì khác.

Nhiều đêm liền, nằm trơ trọi trên giường, nghe gió rít qua kẽ lá, nghe rừng cao su thì thào, tôi nhớ bác Tám khôn nguôi. Tôi nhớ vòng tay chay sạm ấy, đôi mắt sắc bén ấy, bờ ngực lực lưỡng ấỵ Tôi nhớ những cái ôm ghì xiết, những cái hôn nồng nàn và nhất là cơn khoái cảm lần đầu tiên trong đời bác mang đến cho tôi. Và thật không ngờ, kết quả của sự da diết ấy, tôi biết thủ dâm như một sự giải tỏa bức xúc cho bản thân. Thật hư hỏng quá, tôi cứ trách mình mỗi khi "xong chuyện". Rồi tôi cứ khóc miết, khóc xưng cả mắt, hy vọng rằng giòng nước mắt sẽ rửa sạch tội lỗi đó đi.

Dù sao đi nữa, trong thâm tâm, tôi biết chắc rằng, rồi năm tháng trôi qua, thời gian sẽ là liều thuốc xoa diệu nỗi đau, người ta hay nói vậy, và tôi sẽ quên hẳn bác Tám.

Nhưng ông Trời trớ trêu làm sao thế, một ngày kia, tôi bỗng phát hiện cơ thể không được ổn. Đầu tháng thứ hai tôi biết mình vắng kinh nguyệt. Tới tháng thứ ba, có những triệu chứng bất thường. Sự nghi ngờ mang thai đã trở thành thiệt. Trời ơi, phải tính sao đây cho vẹn toàn đây, một đứa con gái mới lớn mà, biết cái gì đâu. Tôi lại không muốn má khổ sở vì tôi, má đã khổ nhiều nuôi tôi lớn. Còn phải tính sao với ông Tám nữa ? Tôi thở dài ngao ngán, mong ngóng một điều gì đó sẽ biến đổi được tình thế, hay phải chi có một vị cứu tinh nào xuất hiện cứu tôi ra khỏi hoàn cảnh này.
Cứ chiều chiều, nhìn ông Tám dìu bà Tám từng bước một ra sân, tôi thấy lòng mình trùn xuống. Bà Tám cần ông Tám nhiều lắm, tôi không thể nào cướp đi ông Tám từ mình bà được. Nhưng cứ ôm mãi cái bụng này rồi giấy sao gói được lửa. Phải chi có cách gì cho người ta chết đi mà không vướng bận gì, không làm cho ai khổ sở, phiền lụy thì hay biết mấy, tôi thẩn thờ rồi thẩn thờ suốt ngày đi lẩn quẩn trong rừng cao su ...

Càng tuyệt vọng hơn nữa khi biết được thằng con trai con bác Tám thình lình trở về. Gia đình bác bây giờ sum họp đầy đủ, tôi còn làm gì được hơn nữa. Tôi không thể nào phá tan những tiếng cười giòn tang hạnh phúc ở bên ấy. Càng không thể lấy con bác được theo lời đề nghị của bác gái. Vì một lẽ đơn giản thôi, giọt máu trong bụng tôi là anh em ruột với y.

*
*   *
Mưa đã tạnh sau một trận dai dẳng, trời khá lạnh. Cây lá thả nước rơi theo mỗi trận gió. Làm mấy con chim gáy kêu chóe lên. Xa xa, một chiếc xe bon bon, chậm dần và đỗ ngay trước mặt một người con gái trẻ Co cô gái choàng khăn, đứng khúm núm quơ tay. Người lơ xe phóng lẹ xuống xách dùm cái túi quăng lên trên.
- Đi Xuân Lộc hả ? - Anh ta nói.
- Dạ phải. Anh cho tôi đi ngay - người phụ nữ run run cặp môi trắng bệt đáp.

Chiếc xe nổ khói, từ từ lăn bánh. Khu rừng cao su với từng hàng thẳng tắp, khoảng đất đỏ dông dốc mờ ảo dần dần chìm khuất sau lưng người con gái, hai bàn tay cô vuốt nhè nhẹ trên bụng, thầm thì: "Yên tâm đi! Mẹ quyết định rồi".

Hết
<< Lùi - Tiếp theo