Topless
khong biet
Truyện sex người lớn

Tác Giả: Hùng Sơn

Đêm Thu lành lạnh, gió thổi rì rào qua những tàu dừa nước quanh nhà hoà cùng tiếng côn trùng réo rắt tạo nên một khúc nhạc lạ kỳ. Ngoài sân, ánh trăng trong vắt toả đầy; bầu trời lung linh huyền ảo. Chung bỗng choàng dậy, chàng dụi mắt nhìn qua cửa sổngẩn ngơ; khung cảnh quen thuộc này hình như vừa thay đổi trong giây lát. Chàng còn nhớ rõ ràng mình vừa nằm đây trên một chiếc giường nệm Hồng Kông êm ả cùng cô gái xinh đẹp tuyệt trần; nước da nàng trắng mịn, cặp giò dài và bộ ngực núi lửa chắc nịch, hơi thở nồng ấm còn phảng phất đâu đây.

Chung nhìn quanh, ánh trăng lọt qua cửa sổ lờ mờ, chàng không còn thấy những đồ đạc sang trọng bầy biện trong phòng như lúc nãy nữa, quả là một giấc mơ đẹp. Chàng cố nhớ lại nhứng ôm ấp nồng ấm, những nụ hôn ngọt ngào và bàn tay mơn trớn vuốt ve ngây ngất cửa người đẹp trong mộng. Chung ngồi dậy, chàng châm thuốc hút một hơi thực dài, cố lấy lại bình tĩnh.

Chung bỗng nghe thấy tiếng khóc của đứa bé chàng lượm được trong rừng cao su ở Biên Hòa, trong một tai nạn xe Honda mà người mẹ bất hạnh chở con đã lao xe vô gốc cây chết thật thảm thương. Chàng đã xin chính quyền địa phương được đem đứa bé về nuôi và gửi cho bà chủ nhà giứ dùm. Tiếng khóc có vẻ như đau đớn, không hiểu con bé có bị đau ốm gì không?

Kéo tấm ehăn qua một bên, Chung tính qua phòng kế coi con bé ra sao. Bỗng chàng giật mình vì từ trong tấm chăn toả ra một mùi thơnl da thịt lạ lùng. Chắc chắn đây phải là mùi thơnl của một người đẹp, chàng không thế nào lầm được hương thơm đó đã toả ra từ mỹ nhân trong mộng mà chàng vừa ôm ấp say mê !

Kỳ lạ, không lý giấc mộng vừa rồi là sự thựe, tại sao tấm chăn của chàng lại có mùi thơnl ấy? Chung nâng tấm chăn lên sát mũi hít mạnh, đúng rồi, mùi thơnl này đây chứ còn gì nữa. Chàngôm tấm chăn vào lòng, tưởngtượng ra người con gúi trong mộng đang trong vòng tay; tự nhiên Chung cảm thấy vui vui và ngây ngất. Chàng lại cố nhớ lại, ngay trong căn phòng sang trọng đó, trên chiếc giường Hồng Kông êm ái, chàng đã ôm người thiếu nứ vào lòng. Thân hình ấm áp đầy hương thơm ấy quện lấy chàng ái ân nồng thắm...

Hình như khuôn mặt này chàng đã nhìn thấy ở đâu đó rồi thì phải. Chàng vội vàng ra giá vẽ phác lại những nét diễm kiều củangười con gái trongmơ. Càngvẽ, Chung càng mườngtượhg người đẹp này phải là một cô bạn quen thân, nhưng sao mờ ảo quá, đầu óc chàng đặc quẹo lại, không thể nhớ được nàng là ai. Chàng thầm khấn: "Hỡi mỹ nhân trong mộng đẹp, nàng hãy đến với ta hằng đêm ấp ủ chân tình." Bỗng Chung chợt nhớ tới một người con gái cách đây mấy năm. Một buổi chiều, chàng xách giá vẽ tới chân cầu Xa lộ vẽ cảnh hoàng hôn trên sông, nơi đây cũng chẳng cách xa nhà trọ chàng đang mướn bao nhiêu, vừa đặt giá vẽ xuống, Chung nghe thấy có nhiều tiếng kêu thất thanh từ trên cầu vọng xuống.
"Có người tự tử bà con ơi, cứu mạng... cứu mạng..."
"Cô ta nhẩy xuống sông rồi, bà con ơi... cứu mạng."
"Có ai cứu cô ta không... bà con ơi... cứu người..."

Chung hoảng hốt đứng dậy, nhìn lên trên cầu, chàng thấy người ta bu lại, vừa kêu cứu vừa chỉ trỏ, chàng nhìn theo hướng ấy; thấy ngay một thân hình đang nhấp nhô trong giòng nước. Chung vội vàng nhẩy xuống sông bơi theo người vừa tự vận. Nước chẩy .thực siết, may thay chàng bơi suôi theo giòng nên chẳng bao lâu đã bắt kịp người tự tử. Chung nhìn thấy mái tóc lào xoà trên mặt nước và chàng biết ngay người tự tử là một phụ nứ; chĩ vài sải tay, Chung đã nắm được nàng, eô gái đã bất tỉnh tựbao giờ nên eũng dễ cho Chung ôm nàng bơi vô bờ. Lên đến nơi, chàng mới để ý nàng là một cô gái thực đẹp, mặc dù nước da đã tái mét, nhưng không dáu được khuôn mặt trái xoan với nước da mịn màng và bộ ngực núi lửa ngút ngàn.

Sáng hôm sau trên đường đi làm, Chung ghé vô nhà thương thăm người con gái chàng cứu hôm qua. Vừa đi, vừa dở tờ báo mới phát hành ra đọc, chàng phì cười vì không biết cái ông ký giả nào viết bài tường thuật về cử chỉ hào hiệp anh hùngcứu mỹnhân của chàng làm Chung thấy ngường ngượng... Chung ngao ngán không hiểu sao một cô gái đang tuổi xuân thì, đẹp lộng lẫy như vậy mà lại chán đời kể cũng lạ thực. Vừa đi vừa suy nghĩ miên man, tới bệnh viện lúc nào không hay. Khi vào tới phòng bệnh, cô gái được.chàng cứu đã tỉnh lại, nàng đang ngồi suy tư như thất thần, vậy mà nét đẹp kiều diễm trên khuôn mặt nàng vẫn làm Chung thấy nao nao. Chàng mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi:
"Cô không sao chứ, vậy là tốt rồi."
Anh y tá đứng gần đó nói với cô ta:
"Hôm qua không có ông hoạ sĩ này đang ngồi vẽ dưới chán cầu nhào xuống sông cứu cô thì cô đã toi mạng rồi đó."
Người con gái quay lại phía Chung cau mày:
"Tại sao ông lại cứu tôi, nếu tôi muốn sống thì đời nào lại nhẩy xuống sông tự tử chứ. Khi đã không thể sống dược mới tìm tới cái chết, ông có biết không?"
Chung ồn tồn bảo nàng:
"Cô hãy bình tĩnh, lo bình phực sức khoẻ, có chuyện gì thủng thẳng tính mà; trên đời này có gì lại không giải quyết được chứ."
Ngừng một lát, chàng nói tiếp:
"Hôm qua cảnh sát tới điều tra, họ cho biết cô không có thân nhân gì cả, bởi vậy tôi mới cố ý tới đây xem có giúp được eái gì không."

Cô gái từ từ nhắm mắt lại, hai hàng lệ chẩy dài trên má, tự nhiên nàng khóc nức nở. Chung lặng yên để nàng khóc, một lúc thật lâu, chàng nhìn đồng hồ thấy đã trễ giờ đi làm nên nói:
"Đã tới giờ tôi phải đi làm, tới chiều tan sở tôi sẽ ghé thăm cô; ráng giứ gìn sức khoẻ nhé."

Nhưng Chung không bao giờ gặp lại người con gái hôm đó nứa, vì lúc tan sở về, chàng ghé thăm, eô ta đã trốn ra khỏi nhà thương rồi, không ai biết nàng đi đâu nữa.

o O o

"Anh Chung ơi, dậy đi làm chứ, muộn rồi đó."

TiếngNgọc Lan kêungoài phòng làm Chungchợt tĩnh cơn hồi tưởng. Chàng lật đật thay quần áo đi làm ngay, khôngngờ trời đã sángrồi, thật làmau. Không biết chàng ngồi đây mơ mộng mấy tiếng đồng hồ rồi.

Từ đêm ấy về sau, Chung cố tình đi ngủ thực sớm; chàng mong lại gặp người đẹp trong mộng. Nhưng ngày này qua tháng khác, chàng chỉ hoài công vô ích. Mỹ nhân trong mộng của chàng đã không bao giờ trở lại nữa. Tử đó giấc ngủ ehập chờn; ở tuổi trai tráng như Chung mà chưa có vợ, mơ màng tới một người đẹp trong mộng chắc cũng chẳng có gì lạ; chàng vẫn kiên nhẫn âm thầm mong đợi Người con gái đó kỳ ảo quá, chàng không thể nào tìm gặp được một người bạn gái nào như nàng cá. Càng mong càng đợi, hình ảnh nàng càng hiện ra rõ hơn trong trí óc chàng. Nhiều khi Chung như thờ thẫn nhớ lại cái đêm hôm ấy; má nàng áp vô mình chàng cùng làn môi ngọt lịm đầy ắp, nụ hôn thực đam mê chất ngất. Bàn tay chàng mò mẫm trên nhứng đường cong ấm áp mịn màng tới run người. Nhưng thời gian trôi qua thực mau, thấm thoát ngày lại ngày, eông việc ở sở và cuộc triển lãm tranh của chàng cũng gần kề, Chung làm việc ngày đêm, chàng không eòn thì giờ mơ mộng viễn vông nhiều nứa, tuy nhiên khuộn mặt của người đẹp đó đã đi vào nghệ thuật hội họa của chàng thật nhiều.

Chiều nay tụi bạn rủ đi coi hát bóng, Chung thấy mình cũng cần phải có một buổi chiều thảnh thơi để bồi đắp thêm những chất liệu mới cho nghệ thuật, chứ làm việc liên tục như thế này mãi những ý tưởng như cùn dần và khô cạn quá Nhất làbuổi hát bóngnày lại chiếu một phim ma có tiếng, cuốn "TìnhMa" đang làm xônxao mọi người. Chuyện phim thực hay, cô đào chánh lại là một nứ tài tử điện ảnh nổi tiếng số một của Hồng Kông về thân hình vệ nữ. Giới ký giả đặt tên cho nàng là "Núi Của, không phải vì nàng giầu có, nhưng chính vì bộ ngực vĩ đại như hốt hồn đàn ông của nàng. Trên đường về, Chung cứ nghĩ ngợi miên man về chuyện phim cũng như những cảnh ái ân trong phim giữa người với ma, tự nhiên chàng thấy buồn buồn, hình như mất mát một cái gì.

Khi về tới nhà, Chung gặp ngay Ngọc Lan đứng tựa cửa như mong chờ chàng, nhưng khuôn mặt nàng thờ ơ lạnh nhạt. Ngọc Lan là con gái duy nhất của ông bà chủ nhà chàng ở trọ. Nàng đẹp tuyệt trần và đang dành cho Chung một tình eảm thật đặc biệt. Thấy Chung về, nàng thờ ơ quay đi, nhìn ra vườn, không thèm nói với chàng một câu. Chung cảm thấy ngay sự khác thường ấy, chàng ngạc nhiên hỏi:
"Ủa? Ngọc Lan, sao hômnay em khôngđược vui vậy?"
"Có gì đâu."
Thờ ơ trả lời, Ngọc Lan vẫn nhìn đăm ra vườn, không để ý gì tới Chung và hình như có vài nét giận hờn lộ trên khuôn mặt. Chung tìm eách nói cho nàng vui.

Hôm nay là lần đầu tiên anh thấy Ngọc Lan làm mặt giận, khuôn mặt em lại càng đẹp hơn bao giờ hết, anh phải cố ghi lại hình ảnh này vào trí óc để có thể sáng tác một bức họa để đời cho thiên hạ mới được."

Chung vẫn có cảm tình với cô gái con ông bà chủ nhà này, nàng thường vô phòng coi chàng vẽ và tâm tình với chàng, tuy nhiến Chung chưa thân mật tới độ trao đổi tình cảm yêu đương được, một phần.eũng vì muốn giứ uy tín với gia đình ông bà Linh, một phần khác chàng cũng chưa muốn bị ràngbuộc về gia đình, vợ con. Chung mướn phòng ở nhà ôngbà Linh này đã hơn hai năm rồi, căn nhà thật thích hợp với chàng. Tọa lạc ngay giứa một vùng đất trống, chung quanh là ruộng và cạnh sông Sàigon, ngay chân eầu Xa lộ. ở đây chàngtránh xa được cảnh náo nhiệt hỗn độn của một xóm lao động và tìên nhà thực rẻ nữa. Đó là điều thật quan trọng vì Chung không muốn tiêu nhìêu tiền cho cuộc sống; chàng cố dành dụm tìên lương để mua dụng cụ thiết kếcho các cuộc triển lãm tranh ảnh của chàng. Tuy chưa nổi tiếng, nhưng Chung là một họa sĩ tốt nghiệp tại trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Đinh có số điểm ra trường hết sức cao. Ban giáo sư nhà trường rất kỳ vọng ở tương lai Chung. Cả ông bà Linh và cô con gái đang tuổi xuân thì Ngọc Lan cũng rất khâm phục tài hội họa của chàng. Chung đang nói với Ngọc Lan mà không thấy nàng trả lời, chàng làm bộ dả lả hỏi:
"Có phải Ngọe Lan đang bị ai ăn hiếp không, nói cho anh nghe đi, anh luôn về phe với em mà."
Ngọc Lan buột miệng:
"Làm gì có ai ăn hiếp được em, tại anh đó..."
Ngọc Lan còn định nói: "tại anh hờ hữngchứ ai nứa." nhưng nàng ngưng lại ngay, vì như vậy lộ liễu quá, dù sao đi nữa nàng cũng là con gái, đâu có quyền nói năng trắng trợn như vậy được. Nàng nghĩ dù cho quả thực mình có duyên nợ với chàng đi chăng nữa cũng phải để chàng ngỏ ý trước mới được.
Nghe Ngọc Lan nói, Chung ngạc nhiên hỏi:
"Anh làm gì cho em buồn vậy?"
"Tại sao anh đi lượnlcái con bé đó về nhà làm gì không biết nứa."

Chung buột miệng: "A..." chàng nghĩ Ngọc Lan nghĩ cũng đúng, nhà người ta đang yên tĩnh, naytự nhiên mình đem con bé này về, nó khóc lóe ngày đêm làm Ngọc Lan giận là phải. Chàng tới sát bên nàng dịu giọng:
"Anh xin lỗi đã làm phiền gia đình em nhiều quá."
"Không những là phiền..." nàng ngưng một chút làm cho không khí nặng nề hơn rồi nói tiếp: "Anh không nghĩ con bé này sẽ làm trở ngại rất nhiều cho tương lai anh hay sao. Em nghĩ rằng không có cô nào muốn lấy anh để tự nhiên có con khơi khơi như thế này đâu."

Chung biết ngay nàng đang định nói gì, nhưng chàng cố tảng lờ nói qua ngả khác:
"Đến lúc đó nếu chưa sắp xếp được chỗ ăn ở cho con bé, còn các cô lại chê nữa, anh đành ở vậy thôi chứ biết làm sao bây giờ. Em có thấy không, nó mất cả cha lẫn mẹ ngay ở tuổi này không đáng thương hay sao." Ngọc Lan thấy Chung hoàn toàn không hiểu gì ý tứ của nàng, bỏ về phòng ngay; nàng buồn bực rủa thầm:
"Đồ ngốc".

Chung thấy nàng đi rồi cũng trở về phòng, chàng để nguyên cả quần áo nhẩy đại lên giường nầm. Đêm diễm tình thật khó quên; khi đầu óc rảnh rỗi, cảnh ái ân trong mộng lải hiện ra, chàng say đắm mơ màng nghĩ tới người đẹp với bộ ngưc ngút ngàn ép sát vô da thịt mình. Chung ngủ thiếp đi lúc nào không hay, chàng cảm thấy hơi lành lạnh; hình như gió ngoài sân lùa vô nhà vì có ai vừa mở cửa. Bỗng một cái bóng mờ mờ ảo ảo hiện ra trước mắt chàng, Chung dụi mắt, ngồi bật dậy, hình ảnh một cô gái, người đẹp trong mộng đã trở lại chăng, nhưng ngay lúc ấy cái bóng mờ dần rồi biến mất.

Chung cảm thấy thật lạ lùng, chàng vừa tụt xuống giườngthì nghe tiếng kêu hoảng hốt củabà Linh ở phòng bên: "Có ma, có ma..."
Ông Linh cũng vùng dậy, tiếng kêu của bà Linh làm ông giật mình tỉnh ngủ:
"Ma ở đâu, ma ở đâu?"
"Nó đứng ngay trước giường mình kia kìa."
Nãy giờ Chung đã thấy hình bóng của một người đàn bà hịện ra ngay sát mình, nay lại thấy bà Linh la lên như
thế, chàng cũng hoảng sợ chạy qua phòng vợ chồng ông
bà chủ nhà hỏi:
"Chuyện gì đó hả bác?"
Bà Linh nói trong sự sợ hãi:
"Ma... ma..."
Ông Linh ngồi bên cạnh vợ, đưa tay lên rờ trán bà:
"Bà có bị sốt không?"
Bà Linh rùng mình, trả lời:
"Đau ốm gì đâu mà sốt với rét, có ma thực đó mà."
"Sao lại có chuyện đó được, chúng mình đã ở căn nhà này mười mấy năm rồi còn gì; đâu có chuyện lạ đó bao giờ không thế nào tin được đâu."

Ông Linh là Y Tá Trưởng của bệnh viện Hải Quân, vừa được giải ngũ, về mở phòng mạch trong xóm, ông không thế nào tin có ma quỉ dễ dàng như vậy được; tất cả mọi đìêu đều phải giải thích và chứng minh hẳn hoi, chứkhôngthểcó ehuyện mê tín dị đoan như những người bình dân được. Nhưng bà Linh quả quyết nói:
"Có ma thực đó mà, chẳng lẽ ông không tin tôi hay sao?" ngưng một lát để thở, bà Linh nói tiếp:"Hồi nãy con bé này đang ngủ ngon, tựnhiên khóc thành tiếng làm tôi giật mình thức dậy, trong cảnh tranh tôl tranh sáng này, tôi thấy một luồng gío thực lạnh ở ngoài ùa vào phòng, rồi tôi nghe thấy có tiếng xào xạt, tôi cố nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì cả. Một lúc sau tự nhiên hiện ra ở cuối chân giườhg hai con mắt mèo xanh lè và một bóng người đàn bà từ từ hiện ra rõ ràng."

Chung nghe bà Limh nói lại, liên tưởng ngay tới hình bóng người đàn bà vừa hiện rabên cạnh giường chàng lúc nãy, bất giác chàng thốt lên:
"Phải rồi, đúng có lẽ là một con ma đó! "
Cả hai vợ chồng ông bà Linh cùng hốt hoảng kêu lên. "Anh cũng thấy à?"
Vừa lúc ấy Ngọc Lan cũng từ phòng bên hớt hải chạy qua la lớn:
"Má à... có ma hả, má làm con sợ quá hà, con không dám ở đây nữa đâu."
Chung ngập ngừng nói:
"Dạ, cháu nhìn thấy một cái bóng của phụ nứ đứng ngay chân giường, nhưng không rõ lắm."
Bà Linh ngồi nép vô chồng hơn chút nữa.
"Còn tôi trông thấy nó thực rõ, chẳng nhứng thế còn nói chuyện với nó nứa."
Ngọc Lan run lẩy bẩy hỏi tới:
"Mẹ nói chuyện với con ma à? nó nói gì với mẹ hả?"
"Tôi hỏi cô ta là ai, tại sao lại đi vô phòng tôi khuya như vậy? Con ma ấy trả lời: xin lỗi bà, em đã tới đây quấy nhiễu bà. Em chỉ muốn tới đây thăm con bé này thôi, em sẽ đi ngay bây giờ." - Ngừng một lát, như để lấy lại bình tĩnh, bà Linh nói tiếp: - "Tôi mới hỏi nó; bộ cô biết con bé này hay sao? Con ma nói: Em là mẹ của nó, em biết gia đình này rất thương nó nên cũng muốn tới đây cám ơh nữa."

Bà Linh đưa tay vuốt ngực, nuốt nước miếng rồi nói:
"Lúc đó tôi nghe nó nói vậy cũng bớt sợ nên nói: Cô muốn đem con bé này đi hả? Không được đâu, vì con nhỏ này là do anh Chung lượnl được đem về, nhờ tôi giứ dùm, cô phải hỏi ý kiến anh ấy mới được. Nhưng con ma lắc đầu l~ói: Em không phải tới đây để đòi con nhỏ này đâu, em chỉ tới thăm nó một chút thôi, em xin phép đi ngay bây giờ. Lúc ấy tự nhiên tôi lại tò mò muốn biết con ma này là ai, và tại sao lại đẻ con ra rồi bỏ. Tôi mới với tay bật cái đèn ngủ ở đầu giường lên. Lúc nhìn kỹ nó dưới ánh đèn, tôi mới hoảng hồn, vì con ma đó mặc một bộ quần áo trắng vấy máu, đầu tóc bù xù, không có miệng và mũi trên mặt, chỉ có hai con mắt xanh lè, phát ra luồng ánh sáng xanh dễ sợ. Nhưng tôi ehỉ nhìn thấy trong khoảnh khắc, vì ngay lúc ấy nó hoá ra một luồng gió bay nhanh ra khỏi cửa sổ."

Ông Linh và Ngọc Lan nghe bà Linh nói tới đây đều nổi da gà, không hẹn mà cả hai người cùng quay lại nhìn Chung, ánh mắt như oán hận tại sao Chung mang con bé này về đây. Sau một lúc im lặng, ông Linh tằng hắng như để lấy lại bình tĩnh, rồi nói: "Tôi xin hỏi thực anh Chung, anh lượnl đưực con bé này ở đâu vậy?"
"Đem bỏ con bé đó đi." Ngọc Lan la lên, nàng hơi lui lại đứng sát vô Chung, nói tiếp: "Nếu không ném nó đi, con ma mẹ nó cứ tới lui hoài thì còn ai chịu nổi nứa."
Bà Linh cũng trao con nhỏ vào tay Chung.
"Tôi không trông con nhỏ này được nứa đâu, tiền giứ nó tháng này tôi cũng không lấy đâu. Con ma tuy không có ác ý, nhưng dễ sợ quá, tôi chtu không nổi đâu."
Ông Linh từ tốn hơn, ông ngập ngừng hỏi:
"Không biết đến đâu để trao đứa bé này lại cho mẹ nó?"
Chứng lặng câm, chàng không biết.phải .nói làm sao bây giờ.
Ngọc Lan lại lên tiếng:
"Thì anh Chung lượnl được nó ở đâu, đem tới đó trả chứ gì."
Chung lắc đầu:
"Không được đâu" chàng thở dài nói tiếp. "Con bé này cháu lượnl được mãi tận trong rừng cao su ở Biên Hòa, nếu đem bỏ con nhỏ này lại đó, hồn ma mẹ nó chưa chắc đã biết được ngay, chĩ sợ nó khó sống thôi."

Nghe Chung nói, ông Linh nghĩ là Chung muốn giữ đứa bé nên lên tiếng: .
"Rừng cao su nào ở Biên Hòa; tại sao anh lại tới chỗ hẻo lánh ấy?"

Chung ôm con bé vào lòng, chàng nhìn nó thật thương hại, tự nhiên chàng thấy trong ánh mắt nó một sự khổ não thê thảm. Chung từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường ngủ của ông bà Linh. Chàng thở ra não nuột; kể lại câu chuyện:

"Đó là ngàychủ nhật mấy thángtrước, sáng sớm cháu vác giá vẽ lên Biên Hòa tìm một rừng cao su, định vẽ một cảnh có những hàng cây thẳng tắp trong cánh rừng này vào tiết Thu. Khi đi sâu vô trong một khu rừng cao su già thật vắng vẻ, hình như khu rừ'ng này người ta bỏ hoang lâu rồi, vì những cây cao su chết gần hết không còn nhựa sống nữa. Lá vàng mục nát dưới chân, cháu thấy cảnh này thực lý tưởng để tạo dựng táe phẩm "Hoang Vắng đã có chủ ý trong đầu. Nhưng khi đi sâu vô trong một chút, bỗng cháu thấy một chiếc xe Honda dame nằm đè" lên một xác người; cháu vội chạy lại xem, thì ra đó là một cô gái đã chết từ lâu, chiếc xe nàng cũng bẹp dúm. Có lẽ nàng chạy xe vô đây chơi rồi tông vô gốc cây cao su nào đó xong cả người và xe lọt xuống cái mương này. Cháu hớt hải định chạy đi báo cảnh sát, bỗng ngay lúc ấy nghe có tiếng khóc; cháu men theo hướng đó tìm thấy ngay con bé này nằm thoi thóp khóc ở gần đó, bởi'vậy mới mang nó về đây nhờ bà nuôi giùm."

Ngọc Lan nghe tới đây không cầm lòng được nứa, lên tiếng:
"À thì ra là vụ đó. Anh đã được báo chí đề cao lòng hào hiệp quá r~i phải không, họ ca ngợi anh như một người hào hiệp muốn ẩn danh, bỏ tiền ra chôn cất cho nạn nhân, lại còn nhận đứa bé về nuôi nứa. Trong khi đó một chai nước ngọt anh không dám mua, một ổ bánh mì ăn sáng anh không dám dùng. Anh để dành tiền tưởng để làm gì; ai ngờ anh bỏ ra làm ma chay, chôn cất, xây mồ yên mả đẹp cho một thây ma không quen biết. Em không hiểu được đầu óc anh đang nghĩ gì nữa."
Chung ngắt lời Ngọc Lan:
"Nhưng cô gái khốn khổ này không có thân nhân, chính phủ quyết định chôn cất theo thi hài như những kẻ bụi đời. Đáng thương quá chứ còn gì nữa, một người con gái đã không có thân nhân, ehết một cách thảm thiết như vậy mà lại không được chôn cất đàng hoàng; hỏi có ai cầm lòng được, nên..."

"Nên anh-đã xài đi sốtiền dành dụm để dành làm đám cưới cho đám. ma chay, mồ mả củạ một xác chết không quen biết phải không? Thôi thì cũngtốt, giờ đây anh được nó trả ơn bằng cách tới đây nhát cả nhà này anh đã hài lòng chưa."

Ngọc Lan không ngờ trong lúc tức giận đã thốt ra những lời đángnhẽ chl để dành cho ngư'ời tình thân thiết nhất trong đời mình. Nàngđã trách Chungnhưtrách một ý trung nhân ehính thức của mình vậy. óng Linh thấy như có cái gì không ổn, vội vã ngắt lời con gái:

"Con không được ăn nói nhưvậy với anh Chung chứ." Quay qua Chung, ông nói: "Anh cũng nên suy nghĩ kỹ mới được, con bé này nhất định khôngthếnào giứở trong nhà này được rồi; tuy nhiên ehúng ta cũng không thể nào ném nó đi ẩu tả được."

Chung thấy còn chút hy vọng, chàng đề nghị:
"Bác Linh nói đúng. Phải rồi, hồn ma không thể nào xuất hiện ban ngày được, xin bác gái giúp giứ dùm con bé này ít ngày; ban đêm eháu sẽ đem nó về phòng, như vậy hy vọng con ma sẽ không tới phá quấy mọi người nứa, ít nhất nó phải biết là đã làm cho chúng ta sợ hãi."

Ông Linh thấy cũng chĩ eó thể tạm thời làm như vậy thôi nên cũng phải miễn cưỡng đồng ý vậy, ông thở dài. "Cũng chĩ còn có cách đó thôi, chứ biết làm Bao hơn bây giờ."

Từ đó, mỗi khi trời chợp tôl, mọi người dều hồi hộp sợ hãi. Ngọc Lan không dám ngủ một mình, chạy qua phòng cha mẹ ngủ. Còn Chung bồng con bé về ngủ với mình. Nhưng mười mấy đên trôi qua không có chuyện gì xẩy r,a cả. Tuy nhiên, đêm nào Chung cũng có cảm giác hồn ma mẹ con bé này tới thăm, chàng cũng rất hồi hộp vì cho rằng hồn ma này là người thiếu nữ trong tai nạn xe Honda, và nàng cũng có thể là người đẹp trong mộng cửa chàng nứa. Tâm trạng này làm cho Chung vừa sợ vừa mong, không biết bao giờ hồn ma mới tới nữa.

Một đêm mưa to gió lớn, sấm sét liên hồi, những âm thanh vang rền nổ tung và kéo dài ra làm Chung không thếnào ngủ được. ánh chớp loé lên những tia sáng xanh lè chói loà ma quái trong đêm. Cửa nẻo rung lên từng hồi, Chung ôm đứa bé vào lòng ngồi dậy. Trong cảnh mờ ảo đó bỗng Chung nghe như có ai đi trong phòng, lúc nhẹ lúc mạnh; chàng lắng nghe và chắc chắn là tiếng chân người. Tiếng chân đến gần rồi bỗngnhiên im lặng, không còn nghe thấygì nứa. Lúc đầu Chungthấyrờn rợn, nhưng sau đó chàng lấy lại bình tĩnh và cho là mình suy nghĩ nhiều quá nên nghe lầm chăng. Hơn thế nữa, theo lởi bà Linh, con ma này nêú có tới đây cũng chỉ có mục đích thăm con nó chứ không làm hại ai, bởi vậy chàng cũng hơi yên tâm. Tuy nhiên sự bình tĩnh trở lại với chàng có lẽ chính là lòng mong đợi được gặp lại người đẹp trong mộng, vì biết đâu chính hồn ma này lại là người thiếu nữ chàng ao ước được gặp trong giấc mơ hôm nào.


Lùi - Tiếp theo >>