XXX
khong biet

Truyen Sex ,Truyen Nguoi Lon, Truyen Loan Luan

Kể tuổi thì thiếu phụ vào khoảng tứ tuần, nhưng dung nhan cung cách, cử chỉ lời nói cùng dáng điệu của nàng xinh đẹp quá chừng khiến gã chẳng thể kềm chế được thói dâm tà. Gã nghe nàng tâm sự thì miệng ba hoa như thật tình sinh lòng lân mẫn nhưng mắt thì không ngớt nhìn lén vào vóc dáng yểu điệu thướt tha trong lòng quyết chí phải tìm cách thân cận nàng.

Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
- Nương tử có điều chi khó giải quyết?
Người đẹp đáp:
- Vi đại nhân thấy thư liền đến ngay lập tức, tiểu nữ tử thực là cảm kích...
Nàng chưa hết lời, Vi Tiểu Bảo đã la lên một tiếng "úi chà"
Gã giơ tay lên đập vào trán nói:
- Tại hạ thật là hồ đồ. Đây là vì A Kha.
Cặp mắt gã trừng trừng ngó người đẹp rồi chợt tỉnh ngộ, lên tiếng hỏi:
- Phải chăng tôn giá là mẫu thân của A Kha?
Người đẹp khẽ đáp:
- Vi đại nhân quả là người thông minh. Tiện thiếp chưa kịp nói đại nhân đã đoán ra rồi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Vụ này dễ đoán lắm vì tướng mạo hai người rất giống nhau. Có điều... Có điều... A Kha sư tỷ... không đẹp bằng tôn giá...
Người đẹp hơi đỏ mặt lên. Màu da trắng mịn ửng hồng khác nào bạch ngọc điểm phấn tô son càng tăng vẻ kiều diễm.
Nàng khẽ hỏi:
- Đại nhân kêu A Kha bằng sư tỷ ư?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Đúng thế! Y là sư tỷ của tại hạ.
Rồi gã chẳng giấu diếm gì nữa, đem chuyện gặp A Kha trong trường hợp nào, bị nàng đánh trật khớp tay ra sao, cả chuyện bái Cửu Nạn làm sư phụ, cho đến chuyện đi Côn Minh, thuật lại cho người đẹp nghe. Gã còn thú nhận mình say mê A Kha mà cô đối với gã tuyệt không để vào mắt xanh chút nào.
Vi Tiểu Bảo kể lể đầu đuôi mọi việc đã xảy ra từ ngày gặp A Kha đến nay.

Người đẹp lẳng lặng chú ý nghe Vi Tiểu Bảo kể xong, nàng khẽ thở dài và cất tiếng ngâm:

Thê tử xen chi vào đại kế
Anh hùng lại cũng giống đa tình


Rồi nàng nói:
- Hồng nhan là nguyên nhân của tai hoạ. Việc trước mắt lại càng rõ rệt. Bước tiền đồ của Vi đại nhân thật là viễn đạt...
Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp:
- Không phải! Không phải! Câu hồng nhan là nguyên nhân tai hoạ, tại hạ đã từng nghe thầy đồ nói tới. Nào Tây Thi, nào Vương Chiêu Quân, nào Điêu Thuyền, nào Dương Quý Phi gì gì đều là những mỹ nữ làm nguy hại cho quốc gia. Thực ra nếu chẳng có bọn đàn ông tồi bại, bọn quân vương hôn ám thì những mỹ nhân kia dù đẹp hơn thế nữa cũng chẳng làm gì nguy hại cho quốc gia. Người ta nói Bình Tây vương vì Trần Viên Viên mà phải đầu hàng Thanh triều. Theo nhận xét của tại hạ, nếu Ngô Tam Quế tận trung với Minh triều thì dù có cả chục mụ Trần Viên Viên, tổ bà tên Ngô Tam Quế cũng chẳng chịu hàng nhà Đại Thanh.

Người đẹp đứng dậy xăm xăm bước tới sụp lạy nói:
- Đa tạ Vi đại nhân! Kiến thức cao minh của đại nhân đã thấu rõ nỗi oan ức ngàn đời khó lòng bộc bạch của tiện thiếp.
Vi Tiểu Bảo lật đật đáp lễ. Trong lòng rất lấy làm đắc ý đã đoán biết người đẹp đây đúng là Trần Viên Viên, một nhân vật có dính líu đến quốc vận Đại Thanh, Đại Minh lưỡng triều , ngoài mặt gã giả vờ lắp bắp:
- Phu nhân... phu nhân... Trời ơi! Đúng rồi! Tại hạ thật hồ đồ hết chỗ nói. Phu nhân mà không phải là Trần Viên Viên thì... trong thiên hạ làm gì... còn có người thứ hai... dung nhan khuynh quốc như thế này? Hỡi ơi! Tại hạ mỗi lúc một đi vào chỗ u mê tăm tối. Phu nhân không phải là vương phi của Bình Tây vương thì sao lại ở chốn này... A Kha sư tỷ không phải là ái nữ của phu nhân thì còn của ai nữa.

Trần Viên Viên đứng dậy đáp:
- Vụ này câu chuyện khá dài. Tiện thiếp một là có điều thỉnh cầu Vi đại nhân, chẳng dám dấu diếm một điểm gì, hai là vừa nghe đại nhân minh oan cho tiện thiếp, trong lòng cảm kích vô cùng. Hơn hai chục năm nay, tiện thiếp bị hết thảy mọi người trong thiên hạ thoá mạ nhục nhằn... Bao nhiêu tội danh về việc vong quốc đổ hết lên đầu tiện thiếp. Trên cõi đời này chỉ có hai vị đại tài từ là thấu rõ
nỗi oan cho tiện thiếp. Một là đại thi gia Ngô Mai Thôn Ngô tài tử. Còn một vị nữa là Vi đại nhân.

Thực ra Vi Tiểu Bảo mù tịt về những việc lớn nhà nước. Gã nói vơ nói vẩn, dè đâu lại trúng vào nỗi oan uổng của Trần Viên Viên. Gã ngó thấy con người tuyệt sắc này liền nảy lòng dâm dục miệng nói ba hoa chỉ muốn lấy lòng nàng để tìm cơ hội vùi hoa dập liễu.
Vi Tiểu Bảo nghe Trần Viên Viên xưng tụng mình là đại tài tử thì khoái chí không ngớt chửi rủa thầm trong bụng. Về điểm này gã sáng suốt tự biết bản sắc của mình nhìn thấy người đẹp đã muốn dở trò gì với nàng rồi, gã vội xua tay đáp:
- Tại hạ là một thằng ngốc chẳng hiểu chữ nghĩa gì, viết ra không được một nhúm mà phu nhân tán tụng là đại tài tử thì tưởng nên thêm vào hai chữ •cẩu thí• và kêu bằng cẩu thí tài tử Vi Tiểu Bảo.
Trần Viên Viên không nhịn được mỉm cười nói:
- Làm được văn chương thơ phú là hay, nhưng chỉ mới đáng mặt tiểu tài tử. Con người có kiến thức, đảm đương nổi việc lớn mới là đại tài tử.

Vi Tiểu Bảo nghe hai câu tâng bốc này không khỏi có ý tự phụ. Gã phổng mũi lên nghĩ thầm:
- Đệ nhất mỹ nhân trong thiên hạ bảo ta là đại tài tử. Ha ha! Thực ra lão gia chẳng phải là con người kém tài tình. Con mẹ nó! Từ ngày lọt lòng mẹ, bữa nay lão gia mới được nghe người ta ca tụng lần đầu.
Trần Viên Viên đứng dậy nói tiếp:
- Xin đại nhân dời gót để tiện thiếp trình bày rõ đầu đuôi vụ này.
Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng rồi theo Trần Viên Viên xuyên qua lối đi giải đá vụn tới một gian phòng nhỏ.
Trong phòng không đặt bàn ghế, chỉ có hai cái bồ đoàn. Trên tường treo một bức thư pháp viết đầy những chữ. Bên cạnh bức thư pháp treo một cây đàn tỳ bà. Vi Tiểu Bảo thấy căn phòng trang nhã tuyệt vời này ở một góc riêng biệt trong khu vườn lớn thì mừng rơn trong bụng.
Trần Viên Viên nói:
- Mời đại nhân an toạ.
Nàng đến bên tường với lấy cây tỳ bà ôm vào lòng, ngồi xuống chiếc bồ đoàn thứ hai.
Trần Viên Viên trỏ vào bức thư pháp khẽ nói:
- Đây là Ngô Mai Thôn tài tử tặng tiện thiếp một bài trường thi kêu bằng Viên Viên khúc. Bữa nay gặp cơ duyên xin tấu khúc nhạc này để đại nhân thưởng thức, dù nó chẳng bõ làm nhơ tai đại nhân.
Vi Tiểu Bảo thích quá vỗ tay reo:
- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu! Có điều phu nhân hát mấy câu rồi lại giải thích cho rõ nghĩa, vì cẩu thí tài tử học vấn rất tầm thường.
Trần Viên Viên mỉm cười đáp:
- Đại nhân quá khiêm mà thôi.

Rồi nàng so dây dạo đàn bật lên những tiếng tình tang. Trần Viên Viên hát bốn câu rồi giải thích:
- Đây là tích nói về ngày đức Sùng Trinh quy thiên, Bình Tây vương đánh vào Bắc Kinh. Ba quân mặc đồ tang phục khóc đức Hoàng đế băng hà. Bình Tây vương đã vì kẻ bất tường này mà mở cuộc xuất binh.
Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:
- Vương phi xinh đẹp thế này thì Ngô Tam Quế vì vương phi mà đầu hàng nhà Đại Thanh cũng không thể trách được. Giả tỷ Vi Tiểu Bảo này ở vào địa vị Ngô Tam Quế cũng phải làm thế.
Trần Viên Viên đưa đẩy sóng thu, bụng bảo dạ:
- Thằng nhỏ này ăn nói có vẻ giỡn cợt ta.

Nhưng nàng thấy Vi Tiểu Bảo ra vẻ nét mặt nghiêm nghị mới nghĩ là lời nói của gã tự đáy lòng phát ra, nàng không khỏi cảm lòng tri kỷ. Ánh mắt Trần Viên Viên vừa liếc xuống nhìn cây tỳ bà thì Vi Tiểu Bảo lại láo liên soi mói nhìn từ khuôn mặt thanh tú đến bàn tay búp măng trắng nõn nà. Trong đầu gã thèm thuồng chỉ muốn nhìn tận mắt coi da thịt thân thể nàng trắng trẻo ngon lành đến cỡ nào sau lớp xiêm y đó.
Trần Viên Viên nói:
- Sau này là khúc hát nói về thân thế của tiện thiếp .
Rồi nàng lại cất tiếng hát:

Cửa quyên đua nở trăm hoa
Cô Tô gái nọ mặn mà hơn ai
Làm cho mê mẩn Phù Sai
Kiếp xưa nàng đã là người nào đây?


Tiếng ca uyển chuyển, tiếng tỳ bà thánh thót dặt dìu.
Vi Tiểu Bảo nghe đàn, tiếng hát mà trong lòng thư thái mê ly.
Trần Viên Viên khẽ nói:
- Khúc này người ta ví tiện thiếp như Tây Thi thực là quá đáng.
Vi Tiểu Bảo cãi:
- So bì như thế là không đúng. Tây Thi làm gì sánh được với vương phi?
Trần Viên Viên khẽ bật cười, hát tiếp:

Trước thềm oanh yến dập dìu
Tài này sắc ấy dễ xiêu lòng người
Phong trần kiếp cũng như ai
Nghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thân


Nàng nhẹ buông tiếng thở dài nói:
- Tiện thiếp cũng xuất thân ở chốn phong trần, không muốn dấu diếm đại nhân...
Vi Tiểu Bảo hỏi ngay:
- Xuất thân ở chốn phong trần là nghĩa làm sao? Vương phi đừng nói văn chương với tại hạ, vì tại hạ chẳng hiểu chi hết?
Trần Viên Viên đáp:
- Tiện thiếp vốn là kỹ nữ ở Tô Châu...
Vi Tiểu Bảo vỗ đùi reo lên:
- Hay tuyệt! Thật là hay tuyệt!
Trần Viên Viên hơi lộ vẻ giận dữ nói:
- Đó chẳng qua vì tiện thiếp mệnh bạc...

Vi Tiểu Bảo ngắt lời:
- Tại hạ cùng vương phi chi đồng đạo hợp. Tại hạ cũng xuất thân ở chốn phong trần.
Trần Viên Viên dương cặp mắt trong suốt lên nhìn Vi Tiểu Bảo. Nàng ngơ ngác không hiểu, bụng bảo dạ:
- Chắc gã chưa hiểu ý câu xuất thân từ chốn phong trần.
Vi Tiểu Bảo nói tiếp:
- Vương phi xuất thân từ nơi kỹ viện thì tại hạ cũng xuất thân tự chốn lầu hồng... Có điều một đằng ở Tô Châu, một đằng ở Dương Châu. Mẫu thân tại hạ là kỹ nữ trong Lệ Xuân viện thành Dương Châu, nhưng tướng mạo y so với vương phi khác nhau một trời một vực.
Trần Viên Viên rất lấy làm kỳ hỏi:
- Phải chăng Vi đại nhân muốn nói giỡn?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Làm gì có chuyện nói giỡn? Hỡi ôi! Tại hạ bận nhiều chuyện quá, đáng lý phải phái người về Dương Châu đón tiếp mẫu thân, không nên để người làm kỹ nữ nữa. Nhưng tại hạ thấy người ở Lệ Xuân viện vui vẻ náo nhiệt suốt ngày, đón người đến Bắc Kinh có khi làm cho người buồn dạ.
Trần Viên Viên nói:
- Bậc anh hùng chẳng sợ xuất thân ở nơi ti tiện. Vi đại nhân là người quang minh lỗi lạc. Đúng là bản sắc anh hùng.

Nàng nói tới đó mới chợt nhận ra tên đại quan trẻ nít kia đang ngó nàng mắt lộ ra những tia sáng rực thèm thuồng. Thứ nhãn quang này Trần Viên Viên đã được thấy nhiều rồi. Người đàn ông khi mắt chiếu ra những tia hàn quang như vậy thì chẳng khác gì con dã thú nhìn thấy mồi chực xông vào vồ lấy mà ôm cho chặt, mà cắn xé đối phương. Nàng ngẩn người ra trong đầu bỗng bật ra một ý nghĩ:
- Không lẽ một thằng nhỏ ngó thấy ta cũng bị nữ sắc làm cho mê hoặc. Than ôi! Giống đàn ông là thế đó! Từ lão già cho chí thằng trẻ nít cũng đều một giuộc như nhau.
Vi Tiểu Bảo bước đến gần Trần Viên Viên:
- Tại hạ chỉ nói riêng với một mình vương phi chứ không tiện nói với kẻ khác vì sợ họ chỉ mặt thoá mạ là dòng giống đĩ điếm đê hèn.
Trần Viên Viên thấy gã đột nhiên bước đến gần thì càng chột dạ nói:
- Vi đại nhân, tiện thiếp cảm kích tấm lòng thương hương tiếc ngọc nên mới đưa đại nhân vào hậu thất, xin đại nhân tự trọng.
Vi Tiểu Bảo trong lòng náo nức sán vào gần người đẹp:
- Phu nhân đưa ta vào chỗ phòng riêng sau hậu viện vắng vẻ mà đôi ta lại cùng là dòng giống đĩ điếm quả nhiên là phải có duyên số với nhau rồi.
Trần Viên Viên giận dữ lớn tiếng nói:
- Vi đại nhân... vừa rồi nghĩa cả ngất trời xanh lại nói ra nỗi oan ức ngàn đời khó lòng bộc bạch của tiện thiếp, chẳng lẽ tiện thiếp đã nhìn lầm người ?

Vi Tiểu Bảo đặt tay lên vai người đẹp:
- Ta quả thực một lòng thương hương tiếc ngọc mà còn si mê thưởng thức dung nhan khuynh quốc của phu nhân. Ta mà lấy được phu nhân thì cả hoàng đế ta cũng không muốn làm. Ngày ngày chỉ còn muốn bầu bạn hưởng lạc thú ôn nhu cùng nàng.

Trần Viên Viên không ngờ Vi Tiểu Bảo trở giọng nhanh như vậy, người đàn bà dung nhan tuyệt thế tuy từng trải nhưng bản tính chất phác lương thiện trong một khoảnh khắc xúc động đã mời gã vào gian phòng riêng của nàng sâu tuốt trong khu vườn mênh mông . Vi Tiểu Bảo hai bàn tay sàm sỡ vuốt ve hai vai thon mềm mại của Trần Viên Viên một chút thì một bàn tay đã vội mò xuống ngực nàng tấn công sờ soạng. Người đẹp xoay mình hất hai bàn tay Vi Tiểu Bảo ra:
- Tiện thiếp là quý phi của Bình Tây Vương. Ðại nhân đang ở trên đất của đại vương mà làm càn với tiện thiếp thì phải chuốc lấy đại họa vào thân.
Trần Viên Viên còn đang nói thì Vi Tiểu Bảo đã mò trúng vào quả tuyết lê đang còn e ấp sau lớp ngực áo nàng.
- Bình Tây vương thì làm sao? Ta có bốn cô vợ xinh như mộng mà vừa nhìn thấy vương phi đã phải say mê nàng. Trên đời lại có dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường như nàng mà ta không chơi được thì còn làm quan lớn gì gì đó làm con mẹ gì nữa.

Trần Viên Viên ngước ánh thu ba nhìn vào mặt Vi Tiểu Bảo. Ðôi mắt cú vọ của gã nhơn nhơn nhìn thẳng lại vào đôi mắt phượng trong suốt rồi trơ trẽn nhìn hau háu xuống chỗ gò ngực áo hơi vun lên cân đối của người đẹp, hai bàn tay gã xòe ra chộp vào hai quả tuyết lê của nàng sờ soạng.
Người đẹp la thầm trong bụng tự trách:
- Viên Viên ơi! Ta thật hồ đồ. Gã tiểu tử lém lảu này mà không biết đường mượn gió bẻ măng, buông câu nước đục thì làm sao còn nhỏ tuổi thế đã làm đến quan lớn? Gã là tên tiểu quỷ háo sắc ngó thấy ta là đã nổi lòng dâm dục mà ta thì coi gã như đứa trẻ nít.
Trần Viên Viên hai tay nắm hai cổ tay Vi Tiểu Bảo đẩy ra, bàn tay trắng như ngọc của nàng giai nhân thật mịn màng êm ái còn sức thì yếu. Vi Tiểu Bảo mặc cho Viên Viên cố đẩy ra gã cứ việc cưỡng lại mà tiếp tục vuốt ve xoa bóp hai quả tuyết lê của nàng. Người đẹp vừa tức tối vừa giận chính mình, nhưng mặt nàng thì lại nóng bừng rạo rực. Tình huống này đánh thức dậy những kinh nghiệm mây mưa điên cuồng với bọn nam nhân quyền cao chức trọng mà háo sắc đã chiếm đoạt được nàng trong quá khứ.
-Vi đại nhân, xin hãy buông tha tiện thiếp.
Trần Viên Viên dãy dụa hết kéo rồi lại đẩy hai bàn tay bóp nhũ hoa của Vi Tiểu Bảo ra, nàng vùng đứng dậy để chạy đi thì bị gã nắm cứng hai cánh tay giật ngược lại ấn người nàng té ngồi xuống ghế đến "Phụp!" một cái ê ẩm cả cái mông người đẹp. Trần Viên Viên cảm thấy bị gã dùng bạo lực thẳng tay thì bàng hoàng sửng sốt, nàng dợm vùng đứng lên nữa thì Vi Tiểu Bảo đứng ngay sau ghế đã thọc tay xuống vào trong ngực áo nàng. Gã nhanh tay luồn hẳn vào tận bên trong yếm ngực của Trần Viên Viên mò vào tận da thịt gò nhũ hoa nàng. Vi Tiểu Bảo ra tay thật là điêu luyện, tay nọ theo sát tay kia, trong chớp mắt gã đã lòn cả hai tay vào trong ngực áo chụp dính cả hai bầu nhũ hoa của người đẹp.
Trần Viên Viên rùng mình bắt đầu dãy dụa nhưng gã thiếu niên thì bóp đôi nhũ hoa nàng không thương tiếc. Gã chúi mũi vào cái cổ cao trắng ngần thơm phức của nàng mà hôn hít trong khi hai bàn tay thì thô bạo nắn bóp đôi nhũ hoa nõn nà êm như nhung. Mùi thơm da thịt Trần Viên Viên xông lên ngào ngạt vào mũi Vi Tiểu Bảo.
- Tuyệt, thật là tuyệt... Vi Tiểu Bảo hổn hển vào tai Trần Viên Viên. Nàng thiếu phụ với tấm dung nhan khuynh quốc nghẹn ngào vùng vẫy:
- Vi đại nhân... đại nhân nỡ làm nhục tiện thiếp thì sau này còn cách gì hỏi cưới A Kha nữa?

Vi Tiểu Bảo nghe người đẹp nói đến đó thì mặt gã khẽ nhếch môi cười đểu cáng, lửa dục trong lòng gã càng bốc lên ngùn ngụt.
-Phu nhân mới chính là người đàn bà xinh đẹp nõn nà mà bây giờ ta ham muốn nhất. Ta vừa gặp nàng thì đã biết chính nàng là người đàn bà mà ta muốn đụ nhất trên đời.

Trần Viên Viên đang dãy dụa nghe gã nói tới đó thì cảm thấy hai tay gã buông hai nhũ hoa nàng ra. Nàng chụp lấy cơ hội vùng đứng dậy nữa, Vi Tiểu Bảo chụp cứng vào cổ áo nàng thì Trần Viên Viên lăn đùng ra trì mình xuống dùng cả sức nặng toàn thân để kéo cho Vi Tiểu Bảo phải tuột tay buông cổ áo nàng ra. Ngờ đâu thằng tiểu quỷ trời gầm cũng chưa chịu nhả. Gã gồng lên dùng toàn lực nhấc bổng cả người đẹp lên bằng cổ áo và lưng áo nàng mặc cho nàng vùng vẫy rồi quăng Trần Viên Viên xuống sàn nhà trải thảm làm nàng té lăn ra đến "Bịch!" một cái.

-A! ai da! Người đẹp bị rớt xuống rêm cả mình đau đớn suýt xoa kêu lên nằm lăn dưới sàn . Vi Tiểu Bảo chực phóng mình theo đè nàng ra thì Trần Viên Viên chợt quay phắt lại nhìn vào mặt gã. Ánh mắt nàng sáng long lanh ra chiều đẩy đưa quyến rũ. Vi Tiểu Bảo đang nứng tình quá đỗi chỉ chực nhào vô xé toang hết xiêm y của nàng ra ngay lúc đó. Trần Viên Viên giẩu môi chúm chím nụ cười khuynh thành lẳng lơ nhẹ nhàng nói:
- Vi đại nhân dù sao cũng còn nhỏ tuổi chẳng trách nóng nảy đến thế, làm sao mà tận hưởng được hết lạc thú chốn khuê phòng.
Vi Tiểu Bảo thấy nàng có vẻ trở nên lẳng lơ quyến rũ thì hơi khựng lại tạm thời khoan nhào vô thộn mặt ra nhìn. Thì ra Trần Viên Viên càng lúc càng thấy rõ nàng sắp bị gã cuỡng hiếp mà không còn đường nào thoát khỏi nếu cứ tiếp tục dùng sức chống cự lại. Kinh nghiệm làm nàng nhớ đến chiêu dùng nhu thắng cương mà với sắc đẹp khuynh thành khi xưa nàng đã chủ động được cuộc mây mưa với những tên đàn ông háo sắc. Có điều đó là thời nàng còn làm kỹ nữ còn cả ba năm nay nàng đã là nhất phẩm phu nhân về nâng khăn sửa túi cho vương gia Ngô Tam Quế. Gần đây nhất thì sáu tháng nay vào cái am vương gia xây riêng cho nàng ở đây thì đã không còn gần gũi đàn ông nào nữa.


<< Lùi - Tiếp theo >>