Big
khong biet
Truyện sex người lớn

Qua được 36 cửa ải mỹ nhân, Tây Môn Lộc lại được hầu bởi bảy cô tỳ thiếp. Bảy cô này, có thể nói nhan sắc trung bình, nhưng được một điểm, họ đều thể chất khỏe mạnh. Họ thay nhau hầu hạ hắn. Họ dùng những tư thề giao hợp có lợi cho nam nhân, giúp Tây Môn Lộc nhiếp bổ cường tinh, khiến hắn hùng hổ như cọp, khỏe như trâu. Dĩ nhiên, càng làm vậy, bảy cô tỳ nữ ngày càng trở nên xanh xao, trở nên tình trạng dương thịnh âm suy. Cho tới khi họ đã vắt cạn âm tinh trên người họ cũng là lúc Tây Môn Lộc sung sức nhất, và chuẩn bị tới cửa ải cuối cùng, giao hợp với thiên hạ đệ nhất kỷ nữ, Nguyễn Tố Quyên.

Giờ Tuất đã điểm và nhường chỗ cho giờ hợi, báo hiệu một đêm sắp qua và một ngày mới sẽ đến. Tây Môn Lộc uể oải bước đến cửa phòng cuối cùng của kỷ viện. Mặc dù máu còn hăng, nam khí còn vượng, nhưng chân tay cơ thể hắn, đã căng thẳng tới tột cùng do lao lực quá độ. Bù lại, hắn cũng đã hưởng được nhiều khoái lạc không ít. Mục tiêu của hắn bây giờ, là cẩu hợp với Nguyễn Tố Quyên để cho hắn thoã mãn cùng cực rồi đánh một giấc ngủ dài.

Bước qua cánh cửa ấy, một màu hồng mờ ảo đập vào mắt hắn. Cả căn phòng trang bày thật tú lệ, kỳ ảo. Khắp nơi đều treo lên những tấm rèm lụa hồng nhung, ánh sáng phát ra từ những ánh nến lung linh làm người người dễ chịu. Nguyễn Tố Quyên đang nằm trên một chiếc ghế bành được tạo bởi những cây lụa mềm mại, trơn tru thuộc loại cống phẩm của triều đình. Tây Môn Lộc sững sờ nhìn lấy Tố Quyên. Nàng đẹp thật. Cả đời hắn, từng gặp biết bao mỹ nhân sắc nước nghiêng trời, bản tánh thô lỗ cọc cằn, coi gái như những chiếc vớ rách, nhưng lần này ngoại lệ. Tố Quyên là một mỹ nhân sắc nước toàn vẹn. Khuôn mặt được bôi lên một lớp phấn nhạt như tô đậm thêm nét trắng ngời của khuôn mặt chị Hằng. Càng tới gần bên Tố Quyên, Tây Môn Lộc hít thở một loại hương thơm, vừa nhu mì, nhưng thơm ngát tựa như mùi hoa sen. Mùi hương này thoang thoảng và tự nhiên, mà không có phấn hương nào trong thiên hạ có thể tạo được, mùi hương nhu của Nguyễn Tố Quyên.

Tây Môn Lộc chồm tới toan ôn chầm lấy Tố Quyên, nhưng vụt chốc, hắn đã chộp hụt. Đang còn bỡ ngỡ, thì hắn chợt nghe một tiềng cười khúc khích ở bên tai. Quay lại dòm, thì thấy Tố Quyên đã ở sau lưng hắn từ lúc nào. Dáng người thướt tha, nàng nhún vai, trên miệng vẫn nở một nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng xinh. Môi chúm chím, nàng nói nhỏ, nhưng Tây Môn Lộc nghe rất rõ:
- Đến đây, đến đây với em!

Tây Môn Lộc cười hắc hắc rồi lại phóng tới vồ lấy Tố Quyên. Nhưng lại hụt, tuy vậy, không biết do vô tình hay cố ý, mảnh áo ngoài của Tố Quyên đã bị Tây Môn Lộc chụp được, và bị rách toạt. Thế là bờ vai trắng nõn nà của Tố Quyên bị lộ ra dưới ánh đèn mờ ảo. Tuy vậy, Tố Quyên không ngại ngùng, nàng vừa chống nạnh, nhún vai tựa như khiêu khích với Tây Môn Lộc. Khoái chí, Tây Môn Lộc rầm lên một tiếng rồi nổ lực phóng tới quyết chụp cho được Nguyễn Tố Quyên vào lòng. Lần nào Tây Môn Lộc cũng chụp hụt, nhưng cứ mỗi lần vậy, hắn lại chụp được một mảnh đồ trên người Nguyễn Tố Quyên.

Được hơn nửa canh giờ, cuối cùng, mảnh áo lót trên người Nguyễn Tố Quyên đã nằm trong Tây Môn Lộc. Bấy giờ, Tố Quyên không còn chạy nữa, nàng dịu dàng bước trở về chiếc ghế bành. Cơ thể nàng trần truồng không một mảnh vải, nhưng Tây Môn Lộc vừa đắm đuối nhìn mà ngỡ rằng, nàng đang khoát lên một chiếc áo đẹp nhất trong thiên hạ. Mái tóc đen dài bóng mượt trải dài trên hai bờ vai làm che đi phần nào bộ lưng ong mượt mà duyên dáng của nàng. Khi Tố Quyên xoay mình lại, và nằm ngửa trên chiếc ghế bành, bấy giờ, Tây Môn Lộc mới thõa mắt chiêm ngưỡng nét đẹp toàn vẹn của Tố Quyên. Thiên hạ ca ngợi Nguyễn Tố Quyên như là một cô tiên nữ giáng trần quả không sai. Khuôn mặt nàng với mày liễu, mắt sáng, mũi thon, miệng đỏ như cánh hồng tạo nên một nét đẹp tú lệ, thanh cao đài cát. Cơ thể của nàng, cũng toàn vẹn như khuôn mặt, chỗ đáng cong thì cong hẳn ra, còn chỗ đáng nổi thì cồn cộn lên. Cặp đùi của nàng thon thả, dài, y như ứng vào câu của tiền nhân ‘trường túc bất chi lao’, tuy vậy, chỉ có cặp đùi ấy mới xứng với nàng, Nguyễn Tố Quyên.

Tố Quyên nằm loã lồ trên ghế bành, nàng không một lời chào gọi, nhưng tư thế nằm ấy đã nói lên điều đó thay nàng. Nó như mời gọi Tây Môn Lộc, chàng ơi hãy đến với thiếp, thiếp đã sẵn sàng rồi. Và không để Tố Quyên đợi lâu, Tây Môn Lộc đã hùng dũng bước đến bên nàng, nằm lên người nàng, đôi tay rung rung mân mê đôi mộng đào của nàng, và thúc dương vật vào âm hộ của Tố Quyên.
- Oái, nhẹ thôi nhé chàng!

Tố Quyên nhắm nghiền đổi mắt, miệng rên nhõ. Da thịt nàng thật mỏng và mịn như một tấm lụa đào quả thật khiến Tây Môn Lộc không dám sàm sỗ làm mạnh. Hắn vuốt nhẹ con cặc đã từ lâu thẳng cương dậy, rồi bắt đầu nhấp nha nhấp nhô ở ngoài bờ lồn của Tố Quyên. Cửa lồn Tố Quyên thật bó sát, tựa hồ như nàng chưa bao giờ giao hợp với ai. Tây Môn Lộc khẽ dích con cặc từ từ ấn mạnh vô sâu vào trong âm hộ của Tố Quyên.
- Á á, ư ư…

Giọng của ngọc nữ nức nở nấc lên trong đầy hoan lạc, sướng khoái. Cả cơ thể nàng rung rẫy mạnh. Đôi bàn tay mềm mại của nàng, vịnh vào hai bắp đùi củ Tây Môn Lộc, cặp đùi non nớt bấu vào hai hông của hắn để làm chậm bước tiến của hắn. Nhưng rồi, Tây Môn Lộc khi gần đụng tới tử cung của Tố Quyên thì hắn cảm giác bị một tấm lưới nhỏ chặn lại, tựa như bức màng trinh của người con gái. Thôi đúng là nó rồi, Tây Môn Lộc vừa mừng vừa run hỏi lắp bắp:
- Nàng còn trinh ư?

Tố Quyên nghe hắn hỏi, miệng cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ chế diễu hỏi lại:
- Đại gia đoán thử đi!

Tây Môn Lộc hơi ngỡ ngàng, rồi bất chợt hắn vỡ lẽ ra một điều. Hắn từng nghe một người bạn nói, có một số người đàn bà, có thể trở lại hoàn tân sau khi giao hợp. Nguyên nhân là vì bức màn trinh của họ không dày và dễ đàn hồi, và đường kính lỗ thoát lớn hơn những người đàn bà thông thường, nên vậy khi giao hợp, họ có thể điều khiển các vòng bao quanh ống âm đạo, khiến nó co sát,chắn lại, và rung rẫy liên tục, khiến cho người đàn ông cảm giác như đang giao hợp với trinh nữ. Ngỡ đâu chỉ là một câu chuyện bịa đặt, nhưng cuối cùng, Tây Môn Lộc đã gặp được loại đàn bà này, và hơn nữa lại là một người đàn bà dung nhan xinh đẹp, và cuồng nhiệt trong tình dục.

Càng nghĩ Tây Môn Lộc càng phấn chí, và ra sức thọc thủng tấm bì trinh đàn hồi ấy, và nắc những cú dồn dập. Nhụy hoa của Tố Quyên bấy giờ đã ẩm đầy những chất nước dâm, và trải dài hai bên háng, giúp cho dương vật của Tây Môn Lộc dễ dàng xâm nhập âm hộ của nàng. Hợp cẩn như vậy độ chừng tàn một cây nhan. Thấm mệt vì phải lao động nhiều, Tây Môn Lộc bèn ôm chặt tấm lưng thon của nàng, miệng nút chặt lưỡi của nàng, rồi lật xấp người nàng lại, mình đè lên tấm lưng ấy, nắc những cú thật gần thật sâu, vào lồn của Tố Quyên theo kiểu cẩu nhập. Tố Quyên chới với vì sức đụ dai dẻo của Tây Môn Lộc, nhưng cũng không kém phần thích thú. Hai chân nàng dang ra hai bên ghế, hai tay soải nắm hai thành ghế, hạ thể nhấp nhô đáp ứng với người tình. Miệng nàng thoát ra những dâm ngữ xốn xáo, tục tĩu nhưng không kém phần mê ly:
- Nựng em nữa đi anh, nịu em ấy, Đúng rồi, chỗ ấy đó anh, em thấy tê, ôi nhưng không phải tê, ôi mê nhưng không phải mê, em chịu không thấu nữa rồi, ôi nhưng đừng bỏ chỗ ấy anh nhé, Nắc em đi, ối, á á á, nựng em nữa đi, nựng em chết đi anh.

Khác với những người con gái khác trong Hồng Lầu, những lời nói, những cử động của Tố Quyên, như những mũi tên nhọn xuyên sâu vào con tim, mù lờ đầu óc minh mẫn của hắn. Hương nhu của nàng làm thính giác hắn nhạt đi, nét đẹp dịu dàng của nàng làm hắn đắm đuối, lời nói của nàng làm hắn mất đi sự bình tĩnh. Huyết mạch trong người hắn căng đầy. Tây Môn Lộc trở nên đờ đẫn hẳn ra. Hắn cảm giác như huyết quản trong người hắn đổ dồn xuống dương cụ của hắn, và cái cảm giác xuất tinh mà hắn mong đợi bấy lâu giờ đã xuất hiện.

Tố Quyên như cảm nhận được điều đó, nàng ta choàng dậy, bíu vào hai vai của Tây Môn Lộc, nàng ngồi xổm vào giữa lòng hắn. Kề con cu giữa cửa miệng lồn, Tố Quyên ngập ngừng vài giây rồi nàng hạ người xuống thật thấp. Con cu đã xuyên ngang rạch giá âm đạo của nàng, chọc thủng tấm lưới trinh đàn hồi, khiến nó bị ép tuốt lại phía sau và đầu cu đã dích dích đụng vào bờ rìa tử cung. Sức ép mạnh bạo, cộng với sức nóng từ dương vật của Tây Môn Lộc như muốn đốt cháy âm hộ của Tố Quyên. Nàng ta rùng mình, đôi mông uyển chuyển lúc lắc, sàn nhịp, đung đưa qua lại, khiến cửa âm hộ lúc kềm lúc thả,dẫn nhập Tây Môn Lộc vào phút chót của ái ân. Đôi má của Tố Quyên bấy giờ đã ửng hồng như người thiếu nữ trong men rượu tình nồng thắm. Dâm thủy trong người nàng đã tràng ngập ở miệng lồn, chảy dài bên háng chứ không còn đọng và rỉ ít nước như lúc đầu. Thật vậy, cả Tố Quyên và Tây Môn Lộc như ngựa đã kiệt sức, họ bây giờ chỉ đụ nhau thật gần, thật chịt, hấp trộn lẫn nhau, cố níu kéo những giây phút chót cuối cùng của cuộc ái ân.

Rồi, trong phút giây ấy, Tố Quyên chợt mớ to cặp mắt ra, bộc lộ một ánh mắt đầy sắc xảo, nhưng không kém thần uy. Đôi tay ngọc của nàng bỗng xoè ra, tay vung huyệt Cẩm châu, huyệt Khí Hải và liên tục 36 đại huyệt chính trên cơ thể của hắn, và 72 tiểu huyệt nằm khắp châu thân. Chới với, bỡ ngỡ, bàng hoàng, nhưng Tây Môn Lộc đã không còn kịp phản ứng theo trí óc nữa, nhục dục khoái lạc của hắn đã đến tận điểm, hắn chỉ có thể há lên một tiếng ‘ớ’ rồi toàn bộ tinh lực của hắn bấy giờ tập trung ở dương vật như dồn nén hết mức và đã phát tiết ào ạt. Tố Quyên môi nở một nụ cười mỉm chi, hạ thể nhấp nhố những cái uốn éo cuối cùng và rồi, nhắm mắt lại, một mặt phì ra âm khí bộc chứa từ âm đạo, mặt khác, nàng ta điều hoà nhịp thở, thả lõng châu thân, rồi mở rộng cửa âm đạo, vận khí nuốt hết tinh dịch đang bài trừ liên tục từ qui đầu của Tây Môn Lộc. Phần Tây Môn Lộc, sau khi thoát tiết, hắn chợt cảm thấy rùng mình sợ hãi, vì khác với những lần xuất dịch mà hắn thường có, lần này, tinh dịch của hắn miên man chảy ra không dứt. Nên biết, đối với người nam, tinh dịch không khác gì sức khỏe của họ. Nếu xuất tinh đều đặn, chừng mực, thì làm cơ thể thanh thản, đầu óc thoải mái. Nhưng ngược lại, nếu như giao hoan quá độ, thì trơ nên phản hại, sức khoẻ tàn tạ, tinh thần suy nhược. Aáy thế, mà từ trước đến nay, thầy tu đều phải kiêng nữ sắc, cũng chỉ đề phòng ngừa hai lẽ, bảo vệ sức khỏe, và cõi lòng thanh thản.

Nhưng bấy giờ, Tây Môn Lộc dù muốn hãm lại cũng không hãm được. Đại tiểu kinh mạch của hắn đều bị phong toả khiến hắn muốn cử động cũng không cử động nổi. Tinh lực càng thoát tiết, nội lực của hắn bị giảm sút trầm trọng. Nó tuôn theo dòng tinh dịch và bị hấp sâu vào âm đạo của Tố Quyên rồi thấm dần vào cơ thể nàng. Rồi trong giây phút ấy, Tây Môn Lộc chợt nhớ đến một người bạn đã từng kể cho hắn nghe về nghệ thuật ‘Hấp Dương Bổ Âm Nhiếp Tinh Đại Pháp’. Người bạn hắn từng kể như sau:

“Hấp Dương Bổ Âm Nhiếp Tinh Đại Pháp không chỉ đơn giãn như những nghệ thuật ái ân tương trợ âm dương thông thường. Nên biết cơ thể con người được ví như âm dương ngũ hành tạo nên: da thịt là thổ, máu là thủy, sức nóng từ đan điền tỏa bộc ra là hỏa, kinh mạch là mộc, xương cốt là kim. Hoả trợ kim, thủy trợ mộc. Người nam bẩm chất khoẻ mạnh hơn người nữ, do vượng khí mạnh hơn, khiến xương cốt rắn chắc, lực lưỡng. Còn người nữ, âm khí cuồn cuộng,, khiến kinh mạch ẻo dẽo, nên làm việc nhẹ nhàng, khéo léo hơn đàn ông. Và rồi, khi nam nữ giao hợp, là thời điểm thích hợp để trợ âm tương dương. Người nam giảm bớt vượng khí, người nữ có thêm sinh khí. Trở nên cân bằng hòa hợp của vũ trụ. Tuy nhiên, nếu vượng khí quá mạnh, thì người nữ sẽ xanh xao, và ngược lại, nếu tính nước cực mạnh, sẽ tiêu diệt tính lửa, gây ra thể lực suy yếu cho người nam. Áp dụng theo nguyên tắc đó, một ma nữ mấy trăm năm trước đây hiệu là Xuân Cơ Tiên Tử, đã sáng chế ra một loại ma pháp, giúp người nữ tăng trợ âm tính và khắc phục hỏa tính. Người nữ khi sử dụng loại ma pháp này, ngoài việc bổ cho sức khỏe còn có thể dưỡng sinh, giữ được xuân nhan vĩnh cửu. Tuy vậy, loại ma pháp này có ba cái hại: một là trong trường hợp người nữ thành công trong việc hấp thụ dương tinh của người nam, người nam sẽ mất hết đi tinh lực, nếu không nói là bị bất lực, và sau ba ngày, nếu chân dương không được hoàn nguyên thì da thịt sẽ nhăn nhúm như một cụ già rồi qua đời. Hai là trong trường hợp, người nữ không gượng được sướng khoái và xuầt tinh trước người nam, thì người nữ sẽ truyền ngược lại bao âm tinh, âm công luyện tập bấy lâu trả về cho người nam, và nàng ta sẽ bị hao lực tinh nguyệt và sẽ mất mạng. Và điều thứ ba là, cứ vào rằm trăng tròn mỗi tháng, lúc người đàn bà, xuất hiện hiện tượng kinh nguyệt thì cũng là lúc, người nữ phải giao hợp với người nam để hút đi dương tinh của họ bù vào cho sư thất thoát âm tinh đã mất, còn bằng không, máu huyết trong người nữ sẽ theo đường kinh nguyệt mà trào ra cho tới lúc họ trở thành một cái xác không máu. Chính vì những điều đáng sợ khi luyện tâm pháp này, nên người luyện phải là một người phụ nữ biết chinh phục đàn ông, yêu mến sắc đẹp hoàn mỹ của mình, sẵn sàng hy sinh tất cả bất chấp mọi thủ đoạn để đoạt được cái mình muốn có, một niềm đam mê dục vọng không bờ không bến, và người ta gọi loại phụ nữ này là ma nữ.

Trở lại tình trạng của Tây Môn Lộc và Nguyễn Tố Quyên, hắn ta giờ đây đã suy kiệt tinh lực, các bắp thịt đẫy đà hằng kiêu hãnh của hắn giờ đã xẹp xuống, núp sâu vào trong lòng da thịt, rồi biến thành huyết, máu thấm nhuần di chuyển theo đường mạch máu lên bộ não rồi chảy xuống dương cụ, và thoát ra ngoài. Da thịt của hắn trở nên cằn cõi, săn lại.Còn Nguyễn Tố Quyên, vị đệ nhất kỹ nữ này, nhan sắc càng lúc càng xuân tươi, da thịt càng lúc càng trắng hồng, mịn màng, cặp nhũ hoa đã căng tròn, phình ra, sắc mặt hồng hào, và hơi thở càng lúc càng khẽ dần, mùi hương thơm trên người nàng càng toả ra bát ngát quyến rũ hơn bao giờ hết. Tố Quyên giờ đây như một hương sen được toả sắc hương trọn vẹn giữa đống bùn lấy tuy thối tha nhưng không ngừng cung cấp sanh khí cho nụ sen.

Và khi nàng rời khỏi người Tây Môn Lộc, nét mặt nàng giờ đây không còn khiêu dâm, kích gợi lòng người nữa, mà là một nét mặt cẩm tú, tinh anh của một vị anh thư đài cát khiến người người nể sợ, kiêng nể. Trước khi rời khỏi căn phòng, nàng quay lại dòm Tây Môn Lộc một lần chót rồi nói:
- Huyệt đạo ngươi 3 giờ sau sẽ giải. Ngươi hãy bước qua căn phòng kế tiếp, nơi người sẽ thấy tiền nhân và hậu quả mà ngươi sẽ đón nhận. Chào ngươi.

Hồi 2: Người Đến & Đi Từ Lòng Đất


Anh hùng đừng hỏi xuất xứ
Phận má hồng lắm gian truân


Quả đúng như lời Tố Quyên nói, 3 canh giờ sau, huyệt đạo của Tây Môn Lộc được giải khai và hắn có thể di động tay chân. Ngay sau khi được giải khai, hắn vội toạ hành công, cố đề khí, với hy vọng mỏng manh, mong kịp thời hồi phục công lực để khoát khỏi chốn kinh hoàng này. Nhưng thất vọng thay, một chút sức lực trong người hắn cũng không còn. Cử chỉ của hắn ngày càng khó khăn, tựa hồ như dùng hết sức lực mới di động cơ thể, chân tay được. Hắn thở dài, bước đến cánh cửa trước, và đúng như hắn dự định, cánh cửa ấy đã bị đóng chặt từ thưở nào. Nếu như trước đây, chỉ một cái đá của hắn cũng có thể đạp tan cánh cửa này, nhưng bây giờ, sức lực của hắn như một lão già xế chiều, đi đứng cũng không vững huống hồ là đá với đấm. Chán nản, hắn thờ thẫn bước về phía cánh cửa sau.

Cánh cửa không khoá, và khi hắn mở cửa ra, kinh hoàng thay, hắn thấy vô số linh vị đặt trên một cái bàn thờ. Hắn cố tập trung sức mắt mới đọc rõ những chữ khắc trên linh vị. Nào là, Thập Tam Gia Võ Trang chi vị, Ngọc Trúc Nữ Nguyễn Thanh chi vị, Ngọc Trần Đạo Nhân Lâm Mỗ chi vị, cứ thế hắn đọc xuống, đó là vô số tên của những anh hùng có tiếng trong giang hồ cho tới những tên họ của những người thường dân, nghèo hèn vô danh tiểu tốt. Càng đọc, nét mặt Tây Môn Lộc càng xám lại, đôi môi hắn run cầm cập, cơ thể hắn lảo đảo khịu xuống như một thân xác vô hồn. Trí nhớ hắn đã hồi tưởng lại những tên họ này, mà hắn tưởng cả cuộc đời này sẽ không còn ai nhắc đến. Những người này là những người bị hắn sát hại, lăng mạ, sỉ nhục, hiếp dâm, chiếm bóc tài nghiệp. Bề ngoài của hắn như là một thương gia chanh chính, giàu có nứt vách nghiêng thành, nhưng thật ra, sự nghiệp hắn có được ngày hôm nay là từ bóc lột, tính mạng, thân xác, tài sản của những người có tên trên linh vị kia mà thành. Bàn tay của hắn đã tẫm rất nhiều máu, và chỉ tới bây giờ, khi sức lực cùng kiệt, tinh thần suy nhược, hắn mới cảm thấy một phần nào hối hận những chuyện hắn đã làm.

Đọc tới tên trên linh vị cuối cùng, hắn thấy ở dưới đó có một tời giấy, đề hai dòng chữ:
“Hãy quỳ lạy những linh vị này. Tội chết sẽ giảm bớt đi cực hình.”

Tây Môn Lộc chợt cười to, rồi dùng tàn sức nói như hét:
- Hahahaha, Tây Môn Lộc này, tuy người mang đầy tội nghiệt, nhưng không phải là một kẻ sợ chết. Sự việc đã đến như vầy, các người muốn chém thì chém, muốn giết thì giết, hà tất còn bày những trò quỷ quái thần ma như thế này.

Tiếng nói vang vọng khắp căn phòng, thậm chí có thể nghe dội lại những âm thanh hắn vừa cất tiếng. Sau đó, căn phòng trở lại yên lặng, tĩnh mịch, lạnh lùng tưởng như đây là một địa ngục ma quỷ. Tây Môn Lộc, tuy nói thế, nhưng mục đích cũng chỉ trấn an mình. Sau một hồi, không có cử động nào của bên địch, hắn tức giận, đập xô những linh vị bày trang nghiêm trên bàn thờ xuống, dùng chân đạp gãy những mộc vị ấy. Đập đổ chán nản, hắn ngồi phịch xuống đất thở dài mệt nhọc. Không khí trở nên âm u, mịt mờ, và hắn đã ngồi thế một thời gian rất lâu, nhẩm đoán cũng có thể là một ngày đã trôi qua. Cơ thể của hắn, càng lúc càng tạ, do mất qua nhiều tinh khí trong lúc giao hợp với Nguyễn Tố Quyên, cộng thêm không được ăn uống gì cả, làm tinh thần hắn suy kiệt, thậm chí có lúc hắn muốn cắn lưỡi tự tử hoặc đâm đầu vô tường chết quách đi cho rồi, nhưng cuối cùng, hắn cũng không có can đảm để làm.

Cuối cùng, cánh cửa cuối phòng đã mở, ánh sáng chói chang từ căn phòng kia, làm hắn chợt thấc giấc trong cơn ngủ, có hai người đàn bà, nét mặt xấu xí, thân hình đồ sộ, tướng người vạm vỡ bước đến bên Tây Môn Lộc. Một người trong tay cầm một vật quái dị, nhìn thoáng vào thì giống như là một bộ quần áo, nhưng nhìn kỹ thì giống như là một yên cương ngựa. Họ buộc cái vật quái dị ấy vòng quanh người hắn, Tây Môn Lộc muốn phản kháng, nhưng sức lực của hắn như chỉ đủ đễ gãi ngứa cho người đàn bà kia. Sau khi buộc xong ‘cái yên cương ngựa ấy vô người, họ buộc thêm một dây kéo ngay cổ hắn rồi kéo hắn đi. Bấy giờ, Tây Môn Lộc mới vỡ lẽ trò hành hạ dã man mà hai người đàn bà này đang vày vò trên hắn.

Nguyên cái ‘yên cương ngựa ấy, phần trên buộc ngang lưng hắn, còn phần dưới thì buộc vào hai tay, hai chân hắn, khiến tay chân hắn, cong thằng lại, hai tay, hai đầu gối đều chống xuống đất, y như tư thế của một con chó. Bộ yên cương ấy khiến hắn, chỉ có thể bò mà đi, chứ không thể đứng lên đi như con người được. Đôi mắt đỏ hoe, Tây Môn Lộc cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề. Hắn dù sao cũng là một tay đại đạo, đội lớp da ngoài là một đại phú thương giàu có, đầy tiếng tăm, và hơn thế nữa, là một con nhà võ chân chính mà nay lại là một trò hề để hai người đàn bà quỷ ma này buộc đi như một con chó không hơn không kém.

Tây Môn Lộc , dùng tàn sức, cô níu lại, không chịu lết đi một bước nào nữa. Nhưng khi hắn ngừng lại, người đàn bà kia tay cằm sẵn một roi mây, đánh tét vào mông đít hắn, rồi hét:
- Đi!

Cây roi mây ấy khác với những cây roi mây thông thường, đó là một cây roi đầy gai gốc, tưởng như được chuốt ra từ thân của một cây hồng gai đầy nhọn sắc. Hơn thế nữa, sau cái quất xuống, khi gai nhọn còn găm vào da thịt của Tây Môn Lộc, mụ ấy còn kéo xuống, khiến gái nhọn rạch một lằn dài từ mông xuống,rồi móc đi một phần thịt trên cái mông trắn hồng nhão nhệ mỡ của Tây Môn Lộc, khiến máu chảy đầm đè, vết sâu có thể nhìn thấy xương trắng phếu phào nằm bên trong. Tây Môn Lọc đau đớn quá phải hét to như heo bị chọc tiết. Thậm chí nếu gặp người khéo tưởng tượng, họ có thể ví tiếng hét ấy như tiếng chó hú. Đau đớn, tủi nhục, Tây Môn Lộc, bịn môi, toan cắn lưỡi tự tử, nhưng người đàn bà phía trước, như đã biết ý định của hắn, đã điểm đi huyệt Khẩu Môn khiến lưỡi hắn bị tê cứng lại, khiến hắn không cắn được lưỡi nữa. Mu ta mở giọng cười nham hiểm rồi nói:
- Đi, nếu không bị đánh đòn đó chó con!


<< Lùi - Tiếp theo >>